![]() |
1 Attachment(s)
Xuân Là Em Nghe nàng xuân bước khẽ Bên thềm nắng ban mai Phất phơ làn gió nhẹ Man mát bụi sương bay Hương xuân nồng thắm tỏa Hoa cỏ ngẩn ngơ nh́n Bướm ong vờn trước ngơ Trong nắng vàng lung linh Xuân mang về ước vọng Một thuở rồi chờ trông Mạch t́nh yêu chuyển động Giữa buồng tim mênh mông Chợt nghe làn hương ấm Hơi thở nhẹ vào tai Lời ru t́nh say đắm Bóng ngả xuống bờ vai Th́ thầm anh khẽ nói Em là xuân thắm tươi Ru hồn anh phơi phới Thiên t́nh ái lên ngôi Viễn Phương |
Nao Núng Chờ Xuân Phất phơ làn sương thoảng nhẹ Dư âm xưa dội cơi ḷng T́nh ai măi c̣n da diết? Lặng lờ về giữa thinh không Lời yêu thương dù cạn lẽ Người xa ta vẫn thấy gần Măi ru từng cơn ấm lạnh Mỗi lần xuân, lại bâng khuâng Gió xuân về trên khắp lối Nàng xuân kia măi là thơ Ánh xuân hồng luôn tỏa sáng T́nh xuân sao cứ xa vời? Viễn Phương |
Mừng Tết Nguyên Đán Mai Đào Cúc Thọ nở muôn nơi Ngan ngát hương xuân cả đất trời Đă thấy Quê Hương cười rạng rỡ Người về mạn ngược kẻ về xuôi Nhà nhà tươm tất chờ năm mới Phố chợ xinh tươi rợp bóng đời Ư nguyện bên người bao khấp khởi Cầu tài phúc lộc măi đầy vơi Giao thừa chen chúc niềm mơ ước Mái ấm nồng say những ngọt bùi Non nước thanh b́nh tươi thắm đượm Đón mừng Tết đến thật an vui Viễn Phương |
Nhớ Tết Quê Hương Tết Nguyên Đán năm nay chắc lại buồn Thêm khoảng đường xa nữa những yêu thương Mấy mươi năm lạc loài trên đất khách Là bấy nhiêu tan tác giữa tâm hồn Trời cuối năm ngập ḷng cơn lạnh vắng Lại âm thầm khoảng lặng giữa nhân gian Nhớ Quê Hương ở góc trời xa thẳm, Mái gia đ́nh êm ấm đón xuân sang!... Thêm xuân nữa tóc già thêm bạc trắng Chồng tuổi đời chất nặng nỗi thương đau Tiếng thời gian bồn chồn muôn khắc khoải Âm vang c̣n khơi măi đến ngh́n sau Ngày dài vẫn bước qua đời may rủi Cuối chiều rồi thui thủi bóng hoàng hôn Đón chờ xuân nơi xứ người dun dủi Măi mơ hoài hương vị Tết Quê Hương Viễn Phương |
Ước Vọng Ngày Về Mỗi độ xuân đi xuân trở về Niềm riêng riêng chạnh bóng h́nh quê Non cao chồng chất t́nh thương nhớ Biển rộng ngân vang ước hẹn thề Xứ lạ miêt mài như cơi mê Bôn ba lận đận mấy ai nề Thời gian không nghỉ ngừng xoay lại Nhịp bước thăng trầm vẫn kéo lê Da diết một đời trong ủ ê Nghĩa ân trầm lắng giữa tư bề Quê hương muôn thuở ḷng ghi tạc Ước vọng ngày mai trở bước về Viễn Phương |
Em Vẫn Là Em!... Em vẫn là em!-Của đợi chờ Ru t́nh quạnh quẽ nỗi bơ vơ Như mây quyện gió về xa vắng Lặng lẽ bên đời bao ước mơ Em vẫn là em!-Của vạn sầu Ru người trăn trở suốt canh thâu Chăn đơn gối chiếc hồn phiêu lăng T́m giấc yên b́nh đôi mắt sâu Em vẫn là em!-Của tháng năm Ru t́nh trong nỗi nhớ xa xăm Đêm mơ ngày tưởng vùng hư ảo Ch́m đắm yêu thương cơi lặng thầm Em vẫn là em!-Không đổi thay Lững lờ đâu đó mặc t́nh ai Như trăng tha thẩn bên trời vắng Soi bóng trên hàng sóng biển say Viễn Phương |
Tâm tưởng Thà làm mây trắng trên trời Nay đây mai đó cho đời thảnh thơi Thà làm ngọn gió xa khơi Đợi mùa trăng đến giỡn chơi với nàng Thà làm con suối trên ngàn Lững lờ trôi chảy không màng ngược xuôi Thà làm tượng đá giữa đời Mặc cho nhân thế đổi dời lao xao Thà làm chim ở rừng cao Sáng trưa chiều tối nghêu ngao hót ḥ Thà như một kẻ không hồn C̣n hơn sống kiếp đau buồn sầu bi Viễn Phương |
Mộng Chiều Xuân Muôn hoa thắm rộn ràng đua nở Bướm ong vờn hớn hở mê say Ḷng trần thoáng vội lung lay Nơi xuân ước hẹn, nơi vầy có nhau Trời ngả bóng khơi màu thương nhớ Một thuở c̣n bỡ ngỡ con tim Từng cơn mơ tỉnh đi t́m Cố nhân biền biệt khuất ch́m trong mây Hoàng hôn xuống đó đây chín mộng Tiếng thơ t́nh lồng lộng sớm trưa Chiều tàn gió nhẹ đong đưa Hương xuân phơ phất dáng xưa hiện về Viễn Phương |
Bến Mộng Ngh́n Năm Em vẫn măi trong anh t́nh miên viễn Dẫu tháng ngày hoài niệm khúc ly tan Cuộc t́nh kia bao đỗi cảnh trái ngang Sao vương vấn, sao dài bao ước nguyện? Em từ cuối chân trời, anh gốc biển Theo tháng ngày lời hẹn gió xa đưa Tiếng yêu thương vụn vỡ mấy mùa mưa Đông, Xuân, Hạ, Thu hoài cơn bỡ ngỡ Đêm anh hát khúc biệt li muôn thuở T́m mảnh t́nh tan vỡ giữa hư vô Gọi tên nhau trên những áng mây mờ Buồn trăng cũng lặng lờ trong khoảng vắng Em c̣n đó cuộc t́nh bao mặn đắng Anh một đời thầm lặng nhớ khôn nguôi T́nh trái ngang, thệ ước chẳng về xuôi Ôm nuối tiếc ngh́n năm trên bến mộng . Viễn Phương |
Chờ Một Mùa Xuân Xuân đă đến dưới trời xanh ngắt Cúc mai đào khoe sắc nồng hương Vầng hồng rực rỡ mây vương T́m đâu h́nh bóng người thương ngút ngàn Lời thệ ước âm vang đồng vọng Thương nhớ về lắng đọng buồng tim Hỏi trời đất cũng lặng im Theo trăng dơi bóng soi t́m cơi không Em một thuở chờ trông héo hắt Lối xưa buồn giăng mắc đường mây Tơ t́nh vương vấn khôn khuây Về trong cơi vắng đong đầy nỗi đau Anh chờ đón xuân sầu viễn xứ Em quê nhà ủ rũ đ́u hiu Thương ơi vóc liễu tiêu điều Một ngày yêu đă muôn chiều biệt li Thầm xin chút diệu ḱ đưa đến Cho đôi ḿnh hội bến yêu thương T́nh trần duyên thắm nồng hương D́u nhau đi hết đoạn đường thế gian Chờ xuân sẽ bao lần qua nữa? Bến tương phùng hai đứa c̣n nhau? Đôi bờ lặng lẽ thương đau!... Xuân đi xuân đến xuân nào của ta? Viễn Phương |
Lặng Lẽ T́nh Xuân
Chiều dần xuống nắng xuân tàn thoi thóp Nghiêng bóng đời gom góp mảnh t́nh tan Ḷng hắt hiu thương nhớ măi cưu mang T́nh xa khuất dưới màn sương tuyết trắng Đêm khe khẽ lạnh lùng qua bến vắng Giọt thương sầu mặn đắng nhỏ vào tim Hồn lâng lâng trên nửa giấc mơ t́m Dư âm cũ cuộc t́nh thơ lắng đọng Anh vẫn biết yêu em t́nh tuyệt vọng Ôm gối sầu trông ngóng bóng người xa Nửa chừng xuân lồng lộng giấc mơ hoa T́m hương ấm ru ta t́nh nở muộn Ngh́n tia nắng dưới trời xuân thắm đượm Phố xưa buồn ươm ướm khắp trời mây T́nh đơn phương em một dáng hao gầy Anh lặng lẽ đong đầy muôn nỗi nhớ Viễn Phương |
Chờ Xuân Chiều xuân nhạt nắng bên thềm Hiu hiu ngọn gió ru mềm ước mơ T́nh ơi!-Sao măi mong chờ? Bên bờ thương nhớ ơ hờ dáng xuân Hoàng hôn bủa rối tơ mành Trăng buồn thơ thẩn trên cành lá thưa Lạnh lùng chân bước đường xưa Sương sầu chen suối tóc vừa điểm xuân Thơ em không trách phiền anh Sao ḷng đây măi cḥng chành nỗi đau Thương em như cánh mai đào Không hương sắc thắm đón chào vui xuân Em ơi!-Duyên có nợ nần Mai sau bù đắp vạn lần yêu thương Đất trời ngan ngát nồng hương T́nh ta thắm đượm trên đường du xuân Viễn Phương |
Có Không Em? Có không em?-Trong khoảng trời xa thẳm Một nơi nào yên ấm để làm riêng!... Cho đôi ta thêu dệt mối lương duyên Ru trọn giấc mơ yêu t́nh thắm thiết Ta là Gió em là Mây xanh biếc Quyện vào nhau khôn xiết nỗi yêu thương Cho ngh́n năm t́nh ái măi tơ vuơng Qua đi những đoạn trường trong bể khổ Mơ d́u bước em về trên bến nhớ Ru nhau từng nhịp thở của con tim Chung quanh ta vạn vật tĩnh lặng im Và vũ trụ... không c̣n bao biến động Em lịm ngất trên tay anh vàng mộng Từng nụ t́nh rung động giữa đôi môi Hương yêu thương nồng thắm tỏa không thôi Vườn ân ái thiên đường hoa nở vội Em vẫn đó!-Ta muôn đời ngóng đợi Tiếng ân t́nh vang dội nỗi thương đau Như Lưu Li c̣n xanh măi ngh́n sau Xin trọn kiếp trong nhau t́nh thơ mộng Viễn Phương |
Mùa Valentine Valentine mùa yêu thương muôn thuở Tạc chữ t́nh trao gởi đến người thơ Kết mây trôi ta dệt dáng em mơ Xây mộng ước dưới trời xa thương nhớ Hồng một đóa tặng em, đừng bỡ ngỡ Ép vào ḷng hương sắc của yêu thương Dẫu xa xôi vạn nẻo, dẫu muôn phương Xin em giữ cuộc t́nh không biên giới Thơ anh viết một lần xin trao gởi Ḍng thơ t́nh đậm nét chữ thương yêu Để mai kia em có nhớ nhung nhiều Nh́n nắng hạ cuối chiều thôi vương vấn Trăng trải bóng soi nghiêng đời hương phấn Ngây ngất trời nhan sắc bóng t́nh nhân Anh yêu em t́nh xa vẫn thấy gần Và yêu măi trăm năm t́nh bất diệt Viễn Phương |
Bài Thơ Tháng Hai Thơ em viết tháng hai t́nh thơ mộng Đă bao lần hoài vọng gởi trao nhau Lời yêu thương tha thiết mới hôm nào Em bẽn lẽn cuối đầu môi e thẹn Thơ tháng hai với ḍng thơ uất nghẹn Lời th́ thầm ước hẹn tận tim côi Ngóng chờ ai một bóng giữa xa khơi Ṃn mỏi đợi cuối trời mây thăm thẳm Ta thương lắm một cành hoa tươi thắm Giữa vườn thơ vắng lặng ngóng chờ ai Gởi tin yêu theo gió bạt ngàn bay Rồi tự vấn!-Hỡi người xưa có nhận? Ḍng thơ đă bao lần đi lạc vận Theo bóng đời lận đận lướt qua nhanh Giữ ḷng thương cho dẫu có mong manh Đường t́nh ái vẫn dài xa vô tận!... Em một thuở tơ sầu giăng mấy bận Ta mỏi ṃn quanh quẩn mối tơ duyên Hỏi cao xanh sao măi vướng ưu phiền Em nơi đó, ta đây t́nh muôn dặm Viễn Phương |
Một Chút Ǵ Trong Em Có một chút ǵ trong mắt em Như xuân!-ướm nụ cánh hoa tiên Lối mơ xanh ngát hương nồng thắm Vạn đóa t́nh thơ trải trước thềm Có một chút ǵ trong mắt em Như hè!-ve hát khúc sầu riêng Lững lơ cánh phượng hồng tươi nở Áo trắng thơ ngây khắp mọi miền Có một chút ǵ trong mắt em Như thu!-héo hắt dáng thuyền quyên Mây giăng tím mộng, t́nh tơ rối Chan chứa trong thu một nỗi niềm Có một chút ǵ trong mắt em Như đông!-tuyết phủ dáng thơ hiền Lửng lơ trên bến đời xao xác Ấp ủ tâm tư những muộn phiền Có một chút ǵ em khó quên Bốn mùa chi chít măi bon chen Vấn vương vương vấn trong trần thế Tạo hóa dần xoay bước mỏi mềm Viễn Phương |
Khúc T́nh Xuân Trời man mác lạnh lùng thân lữ khách Thương nhớ thời chia cách bước xa khơi Hương t́nh nhân c̣n đó vẫn chưa vơi Người nay đă xa xôi vào nỗi nhớ Xuân thuở trước ngạt ngào hương hoa nở Nay xuân về cách trở giữa trời xa Gọi tên nhau trong sương khói nhạt nḥa Ôm gối mộng lệ sa vào hư ảo T́nh thơ đă kết ḥa trong tâm năo Dẫu đời kia dông băo chẳng ngừng thôi Xin d́u em từng nhịp bước đơn côi Chào xuân mới đầy vơi niềm thương mến Vài hôm nữa nắng hồng đưa xuân đến Anh sẽ về trên bến mộng nhân gian Ru em say trong điệp khúc t́nh xuân Cho em măi lâng lâng nồng duyên thắm Viễn Phương |
Miền Yêu Thương Trần đời bao cảnh buồn vui T́nh người cay đắng ngọt bùi đầy vơi Giọt sầu bao giọt buông rơi Nhớ người xa lắm cuối trời tha hương Hàng cây lặng lẽ bên đường sương đùa man mác yêu thương lặng lờ Vận vần tiếp nối t́nh thơ Em bằng anh trắc đôi bờ luyến lưu Mai về trên bến vô ưu Không c̣n vương vấn riêng tư cơi ḷng Dẫu đời kia măi long đong T́nh thơ vẹn giữ giữa ṿng trần duyên Nàng thơ ơi chớ ưu phiền Cùng ta vui bước qua miền yêu thương Viễn Phương |
Vườn T́nh Thơ Chiều nay thơ thẩn trên đường Anh về dơi bóng bên vườn thơ em Trời mây lơ lửng êm đềm Sầu vương nắng hạ soi mềm bước chân Ḷng trần muôn nỗi bâng khuâng Hồn đơn hiu hắt cũng ngần ấy thôi Nắng soi rồi lại mưa trôi Vườn hoa thơ đă pha phôi ít nhiều Lặng nh́n muôn sắc hoa yêu Một màu thương nhớ phủ đều vườn thưa Lang thang ngọn gió buông đùa Hương t́nh xưa cũ như vừa thoảng qua Sương rơi lất phất la đà vườn thơ heo hút nàng xa phương nào? Tiếng buồn giục giă nao nao Hoàng hôn khép bóng ḷng xao xuyến buồn Viễn Phương |
Hoa Bướm Anh là một cánh bướm Phiêu bạt trong sương mai Em loài hoa cỏ dại Anh quấn quưt mê say Giọt sương hồng trĩu nặng Trên ngọn cỏ lung lay Uốn ḿnh theo cánh bướm Cong vút tựa chân mây Dưới trời xa lắng đọng Đôi cánh mỏi ṃn bay Bướm Hoa tràn ước mộng Một thoáng vội chia tay Em một đời vẫn măi Là hoa cỏ tươi xinh Anh như loài bướm rũ Thơ thẩn trước b́nh minh Viễn Phương |
| All times are GMT. The time now is 14:10. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.