R11 Độc Cô Cầu Bại
Join Date: Aug 2007
Posts: 113,793
Thanks: 7,446
Thanked 47,162 Times in 13,136 Posts
Mentioned: 1 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 511 Post(s)
Rep Power: 162
|
Nhờ sự giúp đỡ của Skoda và Pokitansky mà sự học của Semmelweis rất tấn tới. Chàng nổi tiếng là một sinh viên xuất sắc nhất trường.
Một hôm, Skoda giao cho chàng chăm sóc một em nhỏ 18 tháng. Đứa nhỏ rất kháu: Da trắng, mắt xanh, tóc hung hung, nhưng bịnh t́nh có vẻ nặng. Mặt hốc hác, nằm rên hoài, da vừa nóng, vừa nhớp, nướu sưng, lưỡi khô, mắt lờ đờ, đi tướt phân rất hôi, chân tay như ống sậy, trên ḿnh có những vết bầm rất lạ, bụng phồng lên mà không cứng.
Người mẹ đứa trẻ đứng bên cạnh, tỏ vẻ lo lắng hỏi chàng:
– Thưa bác sĩ, cháu Lisl qua khỏi được không ạ?
– Không sao đâu, tôi cam đoan là cháu nó sẽ mạnh.
Chàng nói vậy, nhưng trong ḷng rất phân vân, chưa biết là bệnh ǵ. Sốt th́ phải rồi. Nhưng sốt là triệu chứng của hàng chục thứ bệnh. Bệnh nào đây? Chàng bỗng thấy rằng: Mặc dầu đọc hàng trăm pho sách, mặc dầu đứng đầu lớp mà chàng vẫn dốt, dốt quá!
Chàng về pḥng tra các sách thuốc. Th́ đây, đúng rồi, bệnh thổ tả chứ ǵ nữa? Chàng nhớ lại những triệu chứng của em nhỏ th́ đích thị là triệu chứng bệnh thổ tả, chỉ khác mỗi một điều là bệnh này không có những vết bầm trên người. Nhưng chàng nhớ một vị giáo sư đă dạy rằng: Bệnh nào cũng có ngoại lệ.
Chàng trở lại pḥng bệnh, ra toa.
Người mẹ đứa nhỏ vẫn đứng đợi, rụt rè thưa:
– Sao tôi thấy lưỡi cháu nó đen quá!
– Không sao, tôi biết rồi. Tôi cho toa thuốc này, bà về nấu cháo gà cho nó ăn, nó sẽ hết.
Đứa nhỏ chảy máu cam, kêu đau bụng. Chàng nhấn vào những vết bầm, nó tan đi. Chàng xét kỹ giường nó nằm, thấy một con rệp, càng tin ở sự chẩn đoán của ḿnh. Nhưng đến khuya, bệnh đứa bé không giảm mà c̣n tăng, mắt lờ đờ, thở khó khăn, mạch nhỏ như sợi tóc. Chàng đâm sợ, luưnh quưnh không biết làm sao…. Rồi nó tắt thở. Chàng lắc nó, mới đầu nhẹ, sau mạnh, hết sức mớm hơi thở cho nó. Một người đặt tay lên vai chàng bảo:
– Uổng công bác sĩ, nó chết rồi.
Chàng đau đớn trở về pḥng, thấy cái ngu của ḿnh mênh mông như biển và cái tội của ḿnh nặng như núi.
Hôm đó, chàng c̣n chữa một em nhỏ nữa, cũng mắc bệnh như Lisl, mà cũng vô hiệu. Sáng sớm, chàng vội vàng đi kiếm Skoda, năn nỉ:
– Thưa bác sĩ, xin bác sĩ tới liền cho, tôi đă lầm lỡ một cách ghê gớm.
Skoda đang ngủ, phải thay quần áo, đi theo tới nhà thương, đi ngang giường của em Lisl, ngó qua, rồi lại giường của em nhỏ thứ nh́.
Semmelweis mếu máo nói:
– Tôi xin lỗi bác sĩ. Tôi đă tự làm nhục cho ḿnh, c̣n làm nhục tới nhà thương nữa … Tôi thú thực không trị nổi, xin bác sĩ làm ơn chữa giùm em nhỏ này. Tôi muốn bỏ nghề này thôi, tôi không thể nào thành lương y được.
Các bệnh nhân trong pḥng bắt đầu nhao nhao lên. Skoda phải kéo Semmelweis ra ngoài sân bảo:
– Đứa nhỏ đó sắp chết, không thể chữa được.
– Không có thuốc ǵ cả? Vô phương?
– Vô phương! Anh cho nó là bệnh ǵ?
– Dạ bệnh thổ tả.
– Không đúng hẳn. Nó bị bệnh thương hàn. Nặng lắm rồi. Ỉa ra máu là lủng ruột rồi.
Vừa lúc đó, mẹ em Lisl tới, thấy con đă chết, khóc bù lu, bù loa lên, trách Semmelweis là nói dối, là gạt bà. Semmelweis càng an ủi, bà ta càng la lớn:
– Người ta đều bảo cho tôi hay trước rằng các ông là kẻ sát nhân, rằng đừng cho nó vào nhà thương, hễ vào th́ chết. Ôi, con ơi là con ơi! Con đi đâu? Người ta giết con!
Skoda nắm vai bà ta, lắc mạnh:
– Không im đi th́ tôi đuổi ra ngoài đa! Ở đây, chúng tôi đều tận tâm chăm sóc nó. Nhất là ông bạn tôi đây đă thức đêm, thức hôm v́ nó. Thím không có quyền trách ai hết. Cái lối ǵ mà gào lên như vậy? Tôi sai người đuổi thím ra bây giờ.
Semmelweis cúi mặt xuống, trơ như khúc gỗ, rưng rưng nước mắt. Skoda nắm tay chàng, dắt lại một pḥng bảo:
– Cảm xúc như vậy là vô lối. Phải thắng nó đi. Khoa học không cần dùng tới cảm xúc. Ḷng thương và nước mắt không cứu được bệnh nhân.
– Thưa bác sĩ, thấy họ chết tôi chịu không được. Họ tin cậy ở tôi như vậy mà tôi giết họ.
– Anh không giết ai cả. Bệnh đó không có thuốc chữa. Những bệnh nội thương th́ phương pháp hay nhất là không làm ǵ cả. Vả lại, ai cũng phải chết. Dù anh có chữa được cho nó th́ chỉ là kéo dài hạn chết ra thôi. Anh phải diệt cái bệnh thương người đó đi th́ mới làm y sĩ được, nghe chưa?
– Thưa bác sĩ, vâng ạ!
Nhưng Skoda không biết bệnh thương người cũng là một bệnh vô phương cứu chữa. Và Semmelweis đă mang lụy nhiều v́ nó.
|