R11 Độc Cô Cầu Bại
Join Date: Aug 2007
Posts: 113,793
Thanks: 7,446
Thanked 47,162 Times in 13,136 Posts
Mentioned: 1 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 511 Post(s)
Rep Power: 162
|
– Phải.
– Có người lại bảo tại khí độc.
– Phải.
– Có người lại cho bệnh sốt đó do bao tử và gan hoặc do ruột. Một thuyết nữa đổ lỗi cho đàn bà không biết kiêng cử khi có thai. Có kẻ lại bảo tại bị lạnh, tại thời tiết, do cảm xúc …
– Thôi đủ rồi. Sách thuốc của Lucas Bauer bảo là tại sữa lên, và tôi cũng đă dạy như vậy. Ta tin thuyết đó, c̣n phương thuốc?
– Thưa, chưa có phương nào hiệu nghiệm ạ.
– Rất đúng. Từ nay bác sĩ nhớ kỹ bệnh sốt sản hậu là tại sữa lên mà loài người chưa t́m được phương trị. Mà sau này, loài ngưuời cũng không thể nào t́m được phương trị. Nhớ rồi chứ? Thế th́ chúng ta đành vậy.
– Nhưng thưa ông giám đốc, họ chết hoài, chết như rạ.
– A! Nếu bác sĩ ngại thấy họ chết th́ có thể chọn nghề khác. Tôi đă dặn bác sĩ rồi mà: Có muốn lại hỏi tôi điều ǵ th́ phải đợi lúc từ 1 – 3 giờ rưỡi, mà bây giờ – Ông ta cúi xuống ngó đồng hồ – Mới có 11 giờ 10.
– Tôi xin lỗi ông giám đốc.
– Lần này th́ tôi bỏ qua cho. Từ trước tới nay, bác sĩ tỏ vẻ siêng năng, hoạt động … Thôi, về pḥng đi. Nhân tiện, tôi cho bác sĩ hay một điều: Khi lập ra khu hộ sinh này, Hoàng thượng có ra lệnh:
”Cứ theo đúng đường lối cũ v́ cái ǵ cũ cũng đă được thí nghiệm là tốt rồi. Tổ tiên ta đă cho là tốt th́ tại sao chúng ta lại không cho là tốt? Đừng tin những ư mới. Trẫm không cần dùng những nhà bác học. Trẫm chỉ cần bề tôi trung tín. Kẻ nào muốn thờ trẫm th́ phải theo lệnh trẫm. Kẻ nào không theo lệnh trẫm mà óc đầy ư mới th́ quy điền viên đi. Nếu họ không tự xin về th́ trẫm sẽ đuổi họ về.”
– Sao? Hiểu chưa bác sĩ Semmelweis?
– Dạ.
– Thôi, bác sĩ đi ra.
Rồi Klein cúi xuống đọc nốt bản báo cáo, cộng lại số sản phụ bị chết v́ sốt sản hậu. Tháng trước chỉ có 21%, tháng này có tăng lên nhiều thật, nhưng có tháng xuống, rút cục đến cuối năm th́ đâu cũng vào đó.
Trong lúc ấy th́ Semmelweis hầm hầm tiến về pḥng giải phẩu, uất hận trào lên tới họng. Tương lai chàng ra sao, ta có thể thấy từ giây phút đó.
o0o
Ta nên nhớ, thời ấy dân chúng Châu Âu đang xao xuyến v́ những tư tưởng Cách mạng. Người già c̣n nhớ cuộc Cách mạng năm 1789 ở Pháp, người trẻ th́ thấy cuộc Cách mạng năm 1830. Năm Semmelweis tập sự ở khu hộ sinh là năm 1845, trước cuộc Cách mạng 1848 có 3 năm. Cho nên các vua chúa Châu Âu rất sợ những tư tưởng mới, bất kỳ trong lĩng vực hoạt động nào. Không tuân lệnh th́ khó yên mà tuân lệnh Klein th́ làm sao tránh được tội với lương tâm của ḿnh, với hàng ngàn sản phụ và hàng ngàn hài nhi mà tính mệnh giao phó cả vào tay ḿnh?
Semmelweis nắm chặt tay lại, nghiến răng:
– Không thể như vậy được. Ta chịu làm một tên sát nhân sao? Cái khu hộ sinh này thành một cái ḷ sát sinh sao? Nhất định phải t́m được cách trị bệnh sốt sản hậu.
Một hôm, chàng nhớ ra rằng từ trước tới nay, tiểu khu II và III năm nào số người chết cũng chỉ bằng một phần ba số người chết ở tiểu khu I. Thấy lóe lên một ánh sáng, chàng vội vàng lại nhà bác sĩ Bartsch để hỏi.
Bartsch đă sửa soạn đi ngủ, tỏ vẻ ngạc nhiên:
– Có ǵ gấp vậy? Để đến mai được không?
– Không. Quan trọng lắm. Đây, xin ông coi. Tôi đă ghi lại đây từ năm 1841 đến năm 1846, ở tiểu khu của tôi có 1989 sản phụ chết, c̣n ở tiểu khu của ông có 691 sản phụ chết.
– Tôi biết rồi, từ xưa nay vẫn vậy, tôi không hiểu tại sao. Chúng tôi săn sóc sản phụ cũng y như bên ông, không khác ǵ cả. Thật là bí mật … Có lần tôi đă nghĩ đến điều này: Ở bên tôi chỉ có cô đỡ giúp việc, chứ không có sinh viên như bên ông. Đàn ông th́ bao giờ cũng manh tay, tay họ lớn. Có lẽ tại vậy chăng? Tôi không dám chắc. Nhưng ông đừng tuyên bố điều đó với ai nhé. Sợ mất ḷng người khác.
Semmelweis ra về, bất măn v́ lời giảng đó. Tại sao bên họ chết ít như vậy? Cùng chung một mái nhà, cùng chung một lối trị … À, hay là tại sản phụ sợ? Tiểu khu II ở cuối dăy, khi sắp có người chết, th́ vị mục sư đi ngang qua hành lang tiểu khu I rồi mới tới tiểu khu II và vừa đi, vừa rung chuông. Có lẽ vậy … Chàng nhớ vẻ mặt kinh khủng của những bệnh nhân mỗi khi nghe tiếng chuông leng keng. Mà mỗi ngày phải nghe 5 – 6 lần, có khi 10 – 20 lần. Đúng rồi! Họ sợ nên dễ chết.
Sáng hôm sau, chàng để ư ngóng vị mục sư, vừa thấy bóng ở xa đă chạy lại thưa:
– Tôi muốn xin cha một điều.
– Bác sĩ cứ nói.
– Thưa cha, có cần phải rung chuông như vậy không ạ?
– Nghi thức từ xưa vẫn vậy.
– Có nhất định phải theo nghi thức đó không?
|