News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Member News | Tin thành viên

Số bài trả lời (Reply's) : 482   -   Số người đă xem (Viewers) : 41926
 
Thread Tools
Old 4 Hours Ago   #481
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 5,584
Thanks: 3,441
Thanked 7,078 Times in 3,351 Posts
Mentioned: 46 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2403 Post(s)
Rep Power: 15
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 21066
Default CON GÀ MÁI .



Tôi nhón chân lên cho cao , cố nhìn xuyên qua vai các bạn tù đứng trước mặt , liếc xem tấm bảng ghi tên thân nhân lên thăm . Tôi lẩm bẩm trong miệng :" Hôm nay là 23 Tết rồi , thế nào Má và Hạnh cũng lên ". Các bạn kế bên lao xao bàn tán , người tươi rói ra mặt , kẻ mặt mày ủ dột . Tôi đưa mắt lướt trên tấm bảng , từ trên xuống dưới . À , tên mình đây rồi , kế bên có chua thêm : người thăm , Mẹ và em gái .

Nhà thăm nuôi hôm nay thật đông vì là ngày 23 tết , ngày đưa ông Táo về trời . Các bà , các cô cố gắng đi thăm chồng con rồi còn phải về nhà đưa ông Táo chứ . Chúng tôi, khoảng 10 người được đưa đến một cái bàn dài có thân nhân ngồi sẳn một bên . Một tên " chèo " ngồi ở bàn giấy nhỏ ở cuối phòng để quan sát chúng tôi . Chúng tôi được liệt vào hạng "học tập" kém nên phải có người " chăm sóc " . Xung quanh nhà , la liệt những người " học tập tốt " được ra nhà thăm nuôi trước . Họ trải ny lông xuống đất , ngồi nói chuyện , ăn uống với vợ con trông rất hạnh phúc . Những người nầy được hưởng "chế độ" thăm nuôi một ngày , từ sáng đến chiều , được tự do đi lại . Còn những người ngồi ở bàn như chúng tôi , chỉ được ngồi một chổ và chỉ được gặp người nhà 2 tiếng . Bọn Việt Cộng thâm lắm , dùng chế độ phân biệt để làm đòn bẩy cho việc gọi là "cải tạo" cuả bọn chúng .

Tôi bước vào bàn , ngồi trước mặt mẹ và em tôi . Cảm thấy có một gương mặt quen thuộc . Tôi quay lại , à NCP , một sĩ quan trẻ thuộc một binh chủng nổi tiếng . Anh nhìn thấy tôi nhưng bẻn lẻn tránh ánh mắt của tôi . Gương mặt anh , tổng hợp một tình cảm pha trộn giữa nổi vui sướng và sự thẹn thùng . Tôi tế nhị làm như không thấy anh . Anh đang tiến vào phòng " hạnh phúc " . Ở trong tù , chúng tôi kháo với nhau như vậy . Đó là nơi xum họp với vợ của những người được chấm là cải tạo tốt , cải tạo tiến bộ . Thời gian được tưởng thưởng là 24 giờ , có thể là 48 hay 72 giờ tùy theo mức độ cải tạo. Nhiều người không giữ được tiết tháo , sống theo bản năng trong đó có một viên chức cao cấp từng là Tổng Trưởng , đã thụ hưởng những ân sủng nầy . Anh NCP là một sĩ quan trẻ , rất trẻ mà đã mang cấp bậc thiếu tá . Sau khi bị cùm một tháng , tôi bị chuyển vào chung đội với anh . Anh là người đầu tiên chào đón và giúp tôi mang hành lý vào . Anh sởi lởi nói chuyện vui vẽ . Tôi mến anh vì thấy anh còn trẻ mà cứng đầu và ... nghèo , không ai thăm nuôi , nghe nói vợ bỏ . Anh thường tâm sự với tôi , bọn VC dùng bẩy đàn bà ( ý anh nói vợ con ) để đánh sụp tinh thần sĩ quan QLVNCH và để mua chuộc một vài người làm ăng-ten . Anh nhấn mạnh với tôi : đi tù là mất tất cả chỉ còn lại danh dự . Tôi liếc về hướng anh , chỉ thấy tấm lưng anh đang khuất sau cánh cửa . Không biết tại sao vợ anh đổi bến , đổi lòng lên thăm anh . Tôi lắc đầu , chỉ biết thương cảm anh hơn là chê trách .

Tiếng mẹ tôi đều đều , ngắt quảng , có vẻ tức tưởi . Bà nói :" Người ta đi cải tạo 3 năm rồi về , rồi vượt biên rồi gởi quà về nuôi gia đình . Còn con , 5 năm, rồi 7 năm ,bây giờ 10 năm vẫn không thấy gì hết . Thằng công an khu vực đến nhà thăm hỏi , nói con " học tập " không tốt . Bộ con muốn ở luôn trong nầy sao ? Phải về lập gia đình , có vợ có con như người ta chớ ". Rồi bà sẳng giọng :" Tao biết mầy cứng đầu lắm . Tao nuôi mầy từ nhỏ tới lớn , tao biết mầy to gan . Đầu có 2 xoáy mà ". Tôi ngồi im thin thít , không dám hó hé . Tôi không dám tiết lộ là tôi đã trốn tù hai lần , còn sống là may lắm .

Mắt mẹ tôi hơi đỏ , giọng nói bà nhẹ như cơn gió thoảng : " Má già yếu rồi , mỗi lần đi thăm con , ngồi cả ngày , Má mệt lắm . Thức dậy từ 4 giờ sáng đến 10 giờ tối mới về tới nhà . Lần sau Hạnh sẽ đi thăm con , có thể 3 tháng , có thể 4 tháng , có thể lâu hơn nữa . Con rán dành dụm thức ăn Má cho . Anh mầy mất rồi , Má làm gì có tiền . Má già rồi ...." Tiếng già của bà nhẹ nhàng , kéo dài như tiếng chuông chùa ngân mãi bên tai tôi . Tâm tư tôi chùng xuống . Tình non , tình nước xa lơ , xa lắc đâu không thấy . Tình cảm mẹ già , sờ sờ trước mặt vẫn không nắm bắt được .

Hạnh thấy không khí có vẽ buồn , cô ấy xen vào :" Em có đem cho anh mấy quyển sách ". Hạnh biết tôi mê đọc sách nên nhập đề nói trước , rồi cô tiếp :"Chị Chi định lên thăm anh lần nầy nhưng Má không cho . Lần sau chỉ sẽ đi với em ". Thế là tôi bắt qua hỏi thăm người quen , người nầy , người nọ . Mười năm rồi , vật đổi sao dời . Một xã hội bình thường còn biến đổi , huống chi đây là xã hội bị bọn VC càn qua , quét lại . Bạn bè , người vượt biên , kẻ bỏ xác ngoài khơi , kẻ lên rừng vùng kinh tế mới . Bạn gái , người thì mất tăm hơi , kẻ ở lại tay bồng tay mang . Biết bao nhiêu chuyện mà thăm hỏi . Lật bật gần tới giờ , tên công an ra dấu còn 15 phút . Mẹ tôi nói :" Kỳ nầy , ngoài đồ ăn thường lệ , Má cho thêm một con gà giò để con ăn Tết . Thôi Má về , con rán giữ gìn sức khỏe ". Tôi theo tên công an về lại trại giam . Tôi không dám ngoáy cổ nhìn lại vì tôi biết Mẹ và em tôi đang nhìn theo tôi . Bước chân tôi bỗng nhẹ tênh . Hình như có tiếng nhạc đâu đây :
"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình , rạt rào .
Tình mẹ như dòng suối hiền , ngạt ngào ....."

Vào trại giam , tôi nằm vật ra sàn nằm , bỏ mặc đống quà một bên . Tôi nằm bất động , cảm thấy bềnh bồng , chơi vơi ở một thế giới khác . Bỗng nhiên đôi mắt tôi đập vào túi cót nhỏ . Nó động đậy và nhúc nhích . Tôi sực nhớ con gà Mẹ cho , kẻo nó chết ngộp . Tôi choàng dậy , mở túi cót ra , ôm con gà nhỏ . Nó vùng vẩy yếu ớt , miệng thè luởi ra , chứng tỏ là khát nước và mệt lắm . Tôi kiếm sợi dây nhỏ , cột vào chân nó rồi đem ra sân cột vào hàng rào dây kẻm gai. Tôi đem cho nó một chén nước . Con gà đứng dậy không được vì bị cột hai chân cả ngày . Hai cánh chưa mọc lông đầy đủ , quạt quạt xuống đất , nó cố truờn tới , chúc mỏ xuống chén nước rồi ngước lên , làm vài lần , gương mặt tái xanh bắt đầu hồng trở lại . Tôi đem ra một ít gạo rải trước mặt nó. Con gà mái tơ ngơ ngác nhìn tôi không buồn ăn . Tôi nói :" Thôi nằm đó nghĩ mệt nha ".

Trại tù VC cấm nuôi thú vật , kỷ luật rất là nghiêm ngặt nhưng mấy ngày Tết , được nới lỏng . Buổi chiều , tôi bỏ con gà vào túi cót lại , đem vào kho . Đề phòng chuột tấn công , tôi treo túi cót lên cao . Buổi sáng trước khi đi lao động , tôi đem con gà buộc vào hàng rào dây kẻm gai . Con gà yếu sức , đứng chưa vửng . Tôi để cho nó một chén nước và ít gạo . Buổi chiều về thăm , con gà xơ xác , ủ rủ đứng im , nhắm mắt hình như ngủ . Một vài bạn tù đi qua nói :" Con gà bị bịnh , sắp chết rồi làm thịt đi ".
Thật là nan giải . làm sao đây ? Tôi nhớ lại lúc còn nhỏ , khoảng mười lăm , mười sáu tuổi , nhà có giỗ , mẹ và bà chị tất bật nấu ăn . Bà già sai tôi cắt cổ gà . Tôi lỉnh kỉnh rồi trốn mất . Đến khi đi tù , tôi vẫn không biết làm gà như thế nào . Vả lại con gà là quà mẹ cho , tôi muốn giữ lấy . Thôi kệ ,tới đâu hay tới đó . Tôi lấy viên thuốc trụ sinh để dành , tetracycline , bẻ làm tư , bóp nhuyển rồi hòa một tí nước . Tôi bóp mỏ gà cho hả ra , lấy muổng cho nó uống từng hớp một . Sau đó , lấy cơm vo từng viên rồi bỏ vào miệng nó . Tôi làm y tá thú y bất đắc dĩ . Xong rồi , tôi bỏ con gà vào túi cót , treo lên ở nhà kho . Tôi lẩm bẩm :" Rán mà sống nghe ".

Sáng hôm sau , việc đầu tiên là tôi mở túi cót xem con gà như thế nào , may mắn là nó vẫn còn cử động . Tôi lại trổ tài trị bịnh gà , cho uống thuốc và ăn cơm . Tôi lại buộc vào hàng rào kẻm gai rồi đi lao động . Buổi chiều đi làm về , vội vàng chạy tất bật đến xem con gà . Tôi vui mừng khi thấy nó vửng vàng đứng trên hai chân . Tôi thưởng cho nó vài con cào cào , châu chấu bắt được . Con gà nuốt ngon lành . Tôi nghĩ đến một cái chuồng xứng đáng cho nó . . Tôi thấy một anh bạn có một cái thùng ghép bằng các thanh gỗ , đóng xen kẻ có chừa các khe hở . Tôi mặc cả với anh bằng hai gói mì . Con gà bây giờ có một cái chuồng khang trang , sạch sẽ .
Mỗi ngày, sáng sớm tôi đem cột nó ở hàng rào, chiều tối bỏ vào chuồng đem vào kho . Trong lúc đi lao động , tôi cố bắt cào cào , châu chấu đem về cho nó ăn . Con gà bắt đầu quen tôi , thấy tôi về , nó mừng , tôi rờ nó , nó không sợ hãi . Con gà mái bắt đầu mọc lông ra đầy đủ , mập mạp , hồng hào, giống như cô gái đến tuổi trăng tròn. Nhiều anh bạn mặc cả để mua , tôi chỉ cười cười . Độ nửa tháng , tôi thả con gà đi ăn tự do . Buổi chiều tôi về , nó chạy đến mừng để được tưởng thưởng cào cào , châu chấu . Chiều tối , tôi đặt cái chuồng ở gần, nó tự động vào , tôi đem cất vào kho .

Một tháng sau , con gà lớn lên to đẹp , mặt hồng hào , đỏ ửng như một thiếu nữ xuân thì , tôi vẫn nuôi bình thường , xem như con thú cưng ở nhà . Không ai bắt được con gà , chỉ trừ tôi , gọi túc , túc là nó chạy đến . Một buổi sáng , đem chuồng ra ngoài , tôi thấy một trứng gà ở bên trong , tôi biết là con gà mái đẻ . Tôi để ý chu kỳ , con gà mái đẻ liên tục 15 ngày rổi nghĩ 20 ngày sau đó lại tiếp tục chu kỳ kế tiếp . Nhờ vậy mà tôi có thực phẩm bồi dưởng .

Anh Nguyễn bá Quát , dân biểu Tuy Hòa , làm trực sinh , danh từ VC đặt cho những người không đi lao động mà ở nhà lo quét dọn phòng ốc . Anh Quát nói với tôi :" Phước, cho con gà ấp đi . Tôi thấy có trống đó ". Tôi thấy cũng vui vui , để dành 5 trứng bỏ vào ổ , lót bằng quần áo cũ rồi đem gà mái đến ấp . Tạo hóa thật diệu kỳ . Bản năng làm mẹ của con gà mái bật dậy , nó say sưa nằm ấp cả ngày , quên ăn , quên uống . Tôi phải đem nó ra ngoài cho ăn uống rồi nó cũng chạy vào nằm ấp tiếp . Vài ngày sau , nở được hai con gà con .

Ngắm gà mẹ dẩn con đi ăn cũng là thú vui của tôi lúc đó . Gà mẹ nuôi con rất kỷ , kiếm được thức ăn gì cũng gọi con đến. Trới mưa xòe cánh che chở cho con , hai gà con ấm áp, ríu rít dưới cánh mẹ thấy mà thương . Mèo đến gần nó trở nên hung dử như muốn tấn công . Riêng tôi , bắt gà rất dể dàng , tôi kêu " túc túc " là gà mẹ chạy tới , tôi đưa tay nâng bầu diều của nó lên rồi bỏ vào chuồng , các gà con chạy theo . Hai gà con lớn dần , nhưng bộ lông đen tuyền , khác hẳn với lông màu vàng của mẹ .
Ba con gà càng lớn , càng đòi hỏi thực phẩm nhiều hơn . Làm sao tôi có lúa gạo mà nuôi bọn chúng ? Ban ngày , tôi thả gà đi rong . buổi chiều đi làm về , tôi bồi dưởng chúng bằng vài con cào cào , châu chấu . Mùa hè đến , cỏ cây ngoài đồng xơ xác , sâu bọ cạn kiệt , tôi đâm lo . Tình cờ thấy một anh bạn bắt được cắc kè , rắn mối , tôi bắt chước thử . Chúng tôi mỗi lần đi lao động ra đồng , di chuyển vài cây số . Tiếng chân xào xạc trên đường làm mấy con cắc kè , rắn mối sợ hãi bò lên cây lớn mọc ở dọc đường . Đặc biệt là bọn chúng chỉ bò lưng chừng thân cây rồi ngừng lại nhìn chúng tôi . Một anh bạn lí lắc , đi vòng qua thân cây phía bên kia để con vật không thấy, rồi lấy tay choàng qua, chụp đúng ngay chổ con vật đang bám vào thân cây . Cái hay là chụp đúng vị trí con vật . Anh bạn hí hửng bỏ vào hộp , không biết để làm gì . Tôi bắt chước thử , lần đầu tiên ra tay , hơi lo , nhưng cũng trúng đích . Mấy lần sau , quen tay nghề , không trật lần nào . Chỉ cần một con rắn mối thôi là đủ bồi dưởng cho ba con gà .

Đầu tháng năm , trận mưa đầu mùa tới , trong lúc làm cỏ, tình cờ lật mấy tảng đá , vô số ếch con nhảy ra . Thế là tôi có thực phẩm cung cấp cho ba con gà . Rồi chúng tôi được phân công trồng cây mè ( vừng) . Ếch nhái cũng cạn kiệt vì lớn lên chúng nhảy đi mất tiêu . Tôi xoay sang bắt sâu mè . Đặc biệt sâu mè lớn bằng ngón tay , thân hình màu xanh giống như cây mè . Mấy ngày đầu , gà ăn sâu mè , nhưng sau đó thì... chê , tôi không biết tại sao . Cỏ bắt đầu mọc , tôi quay qua bắt cào cào , châu chấu .

Một hôm , đi lao động về, thấy trại giam có vẻ khác lạ . Mấy tên " trật tự , văn hóa " ( các chức tước mà bọn VC phong cho những người phe ta , cam tâm làm tay sai cho bọn chúng) , đang hầm hầm lục soát các dãy phòng để bắt các thú vật mà người tù nuôi . Đúng là :
Người nách thước , kẻ tay đao ,
Đầu trâu , mặt ngựa ào ào như sôi.
Tôi vội vàng cḥạy về buồng giam . Anh Quát đứng trước cửa buồng , cười cười :" Phước đừng lo , con gà mẹ khôn lắm , dẫn con chạy vào rừng rồi , tụi nó không bắt được ". Tôi chạy đến hàng rào , kêu túc túc . Độ 15 phút sau , gà mẹ dẫn con chạy về , mặt đỏ ké , ríu ra , ríu rít , hình như muốn mét với tôi là vừa bị rượt bắt . Tôi thưởng cho chúng vài con cào cào , châu chấu . Gà mẹ lại bình tâm dẫn con đi kiếm ăn .

Tôi bắt đầu lo vì bọn " trật tự , văn hóa " sẽ bố ráp liên tục, rồi có ngày nào đó , bọn chúng cũng sẽ chộp được ba con gà . Tôi phải tìm giải pháp. Nhận thấy anh Thi , trung úy Cảnh sát , trưởng Cuộc bót Lê văn Ken, được ở một căn nhà nhỏ ở bên ngoài trại giam . Anh có tay nghề thợ may rất giỏi , bọn VC ưu ái cho anh ở riêng để phục vụ việc may quần áo cho bọn chúng . Anh Thi chơi thân với anh Chung , Thiếu tá khóa 20 VBĐL . Anh Chung và tôi thường hay đến chơi với anh Hồng , Thiếu tá Hải quân khóa 14 . Do đó tôi quen với anh Chung , tôi nhờ anh Chung giới thiệu anh Thi . Tôi trình bày khó khăn về 3 con gà , anh Thi xởi lởi , vui vẽ :" Tôi có chuồng nuôi gà , cứ đem ba con gà cho ở chung".

Sáng hôm sau , trong khi các đội tập họp trước cổng trại điểm số đi lao động , tôi vội chạy đến căn nhà may giao túi cót có đựng ba con gà cho anh Thi . Buổi chiều , đi làm về , tạt qua ghé thăm . Con gà mái dẩn hai con lủi thủi đi ăn riêng, cách xa đám gà của anh Thi . Thấy tôi , con gà mái dẩn hai con chạy tới có vẽ mừng . Tôi thưởng cho mấy con cào cào , châu chấu rồi vội vàng chạy về đội để nhập trại . Con gà mái chạy theo , tôi đứng lại khoát tay thậm chí dậm chân , làm dử, biểu nó quay trở lại . Tôi bỏ chạy đi , con gà mái đứng ngơ ngác nhìn theo .

Mấy ngày sau , anh Thi gặp tôi cho biết , ngày đầu tiên đám gà của anh Thi ăn hiếp ba con gà của tôi . Anh nói :" Con gà mẹ dử lắm , để bảo vệ con , nó dám đánh lại mấy con gà khác , rồi sau đó cũng huề nhưng mấy con gà của anh dẩn đi ăn riêng ". Tình hình êm ả được mấy tháng , chiều nào đi làm về tôi cũng ghé thăm . Con gà mẹ và hai gà con cũng quen đi với đời sống mới .

Lật bật vậy mà cũng giáp năm , chỉ còn một tháng nữa là Tết . Không khí trại giam có vẽ cởi mở vì chuẩn bị ăn Tết . Tôi đem ba con gà về chổ tôi ở , bọn chúng cũng thích ứng với đời sống gọi là mới mà là cũ nầy . Rảnh rang , tôi hay quan sát đời sống của ba con gà . Tôi thích thú so sánh đời sống tình cảm của bọn chúng với con người . Một hôm , ba mẹ con dẩn nhau đi kiếm ăn , ríu ra , ríu rít , thật là hạnh phúc . Bỗng từ đàng xa , một con gà trống , loại đẹp trai , lực lưỡng sáu múi , vỗ cánh hùng dũng cất tiếng gáy :" Ò Ó O Ò O ....". Con gà mái ngẫng đầu lên nghe rồi quyết định bước về phía con gà trống . Hai gà con lẻo đẻo theo sau . Tôi nhìn thấy rõ ràng và bật cười . Con gà mẹ quay lại mổ vào đầu hai gà con , mỗi đứa một cái , hình như nó muốn nói :" Tụi bây đừng theo tao để tao đi chơi ". Hai gà con ngơ ngác nhìn mẹ , rồi không biết hiểu ý hay không tôi thấy bọn chúng lủi thủi dẩn nhau đi riêng. Tôi liếc về cặp trống mái . Con gà mái e ấp đi kế bên anh gà trống hùng dũng giống như một thiếu nữ , bẻn lẻn , âu yếm đi kế bên người tình . Con gà trống với hai chân khỏe mạnh và móng sắc vừa cào đất kiếm thức ăn vừa kêu túc túc hình như nói lời âu yếm . Con gà mái kế bên , uống tràn hạnh phúc với các con trùng mà gà trống kiếm được. Tôi bật cười , ngẫm nghĩ : Tạo hóa thật diệu kỳ , ban cho loài người và sinh vật một quà tặng vô giá là tình yêu để lưu truyền sự sống và nòi giống . Tôi tiếp tục theo dõi ba con gà . Buổi chiều , sắp sửa vào chuồng, con gà mẹ rời người tình để trở về với hai con. Bọn chúng lại ríu rít thương yêu nhau . Tôi thấy con gà mẹ hơn hẳn nàng Trác văn Quân , bỏ cha , bỏ mẹ để đi theo chàng Tư Mã Tương Như khi nghe khúc nhạc Phượng Cầu Hoàng.

Một tuần lễ sau , một trong hai gà con bị bịnh chết , chỉ còn lại gà mẹ và một gà con . Đến ngày đưa ông Táo , Mẹ tôi và Hạnh lên thăm . Tôi bỏ hai con gà vào túi cót , đem ra nhà thăm nuôi và giao cho Hạnh :" Anh nuôi mấy con gà mến tay , mến chân không nở làm thịt . Hạnh đem về nuôi tiếp dùm anh". Cuối năm đó (1987) , tôi về , chuyến tàu vét của những người mà bọn VC gọi là " có nợ máu với nhân dân".

Một buổi lể " hoành tráng " tổ chức ở hội trường có phóng viên nhà báo và nhiếp ảnh quay phim . Đức Dù và tôi ngồi phía sau , giấu mặt đi để cho các vị tổng , bộ trưởng và đại tá ngất ngưởng , hân hoan ngồi phía trước . Một chiếc xe chở chúng tôi về Sài Gòn . Mười hai năm sau , Sài Gòn không thay đổi , đường phố vắng tanh ,im lìm, chỉ thấy các lá cờ đỏ phất phới đúng như nhà thơ Trần Dần đã viết :
Không thấy phố ,
Không thấy nhà ,
Chỉ thấy mưa sa ,
Trên màu cờ đỏ .

Tôi bước chân vào nhà đúng ngày 11/11/1987, mẹ tôi đang nằm trên ghế xích đu . Trong ánh sáng mờ mờ , mẹ tôi giở kiếng ra hỏi :" Con về đó hả ?". Tôi dạ . Tôi ngồi kế bên bà , nắm bàn tay gầy rạc , nổi đầy gân . Mẹ tôi và tôi im lặng, để hạnh phúc tràn đầy ngấm vào từng sớ thịt, vào tận mỗi tế bào . Lúc đó tôi muốn la lên :" Tôi không cần lý tưởng cao xa gì hết , tôi chỉ muốn hạnh phúc tầm thường vậy thôi ". Hạnh đi làm về , mừng rỡ . Câu đầu tiên , tôi hỏi Hạnh là hai con gà của anh như thế nào . Cô em gái lúng túng , mặt đỏ bừng , ấp a , ấp úng :" Nhà chật quá , em....em.....". Tôi hiểu và không nói gì . Tôi đã trải qua những tình cảm khắc nghiệt , đây chỉ là chuyện buồn nho nhỏ trong dòng đời . Nhưng tôi cũng cảm thấy buâng khuâng , man mác và hình như trong tâm hồn , tôi cảm thấy mất đi một cái gì đó mà không bao giờ lấy lại được .

Phước cafe
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	68730173_387158365280442_2100482961886412800_n.jpg
Views:	0
Size:	56.2 KB
ID:	1440539  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
Old 4 Hours Ago   #482
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 5,584
Thanks: 3,441
Thanked 7,078 Times in 3,351 Posts
Mentioned: 46 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2403 Post(s)
Rep Power: 15
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 21066
Default TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN .



Người lính biển được đào tạo và trui rèn trong một môi trường đặc biệt . Biển cả bao la với các trận cuồng phong hay những đêm trăng mờ với muôn ngàn vì sao lấp lánh đã in ấn vào tâm hồn người lính biển những tình cảm mảnh liệt dử dội hay lãng mạn nên thơ. Tình non , tình nước , tình nhà hòa quyện lẫn nhau trong lòng người lính biển cũng như một bóng hình yểu điệu , mượt mà , yêu thương lãng đãng trong trái tim , làm chàng nhớ nhung , ray rức . Ngoài những tình cảm đặc biệt đó , còn có một tình cảm khác âm thầm bàng bạc giữa những người lính biển, giữa các khóa đàn anh và đàn em , không nói mà nên , không hẹn mà đến , nhẹ nhàng , sâu lắng mà cũng thiết tha.

Năm 1983 , tù binh chúng tôi bị bọn Việt Cộng di chuyển bằng xe lửa từ miền Bắc về miền Nam cùng chung với các vị bò lục ( đại tá ) ở trại Nam Hà hay Hà Tây . Hai người bị xích một cùm , nghỉa là tay mặt người nầy xích vào tay trái người kia . Đoàn xe đang chạy , tôi khó chịu , loay hoay ở ghế ngồi vì không được tự do bình thường . Một nhóm người , ồn ào từ toa đầu tàu của các vị bò lục đi tới . Họ được cử đi lảnh phần ăn về chia cho đồng đội . Một người vừa đi len lỏi giữa hai hàng ghế , vừa hô lên như rao hàng bán dầu cù là Mac Phsu :" Có ai Hải Quân không ? Có ai Hải Quân không ?........". Tôi ngước nhìn dáng người quen quen , thân hình dong dỏng , gầy gò , tóc muối tiêu , hớt cao với đôi kiếng trắng . Tôi sực nhớ tới ông, chỉ biết qua hình ảnh , Đại Tá Trần phước Dũ . Tôi chồm tới , chào ông :" Commandant , tôi nè ". ĐT Dũ đứng lại , mặt sáng lên , những người đứng phía sau ông dồn cục lại . Ông hỏi :" Toa ở đơn vị nào ". Tôi trả lời :" Tôi ở Hạm Đội ". Bị mấy người sau dục đi tới , ông nói nhanh:" Về Xuân Lộc , nhớ tìm tôi , nhớ nghe ". Đi gần hết toa rồi , ông còn quay lại, nói :" Nhớ nghe , nhớ nghe ...".

Trại tù Xuân Lộc gồm 3 phân trại A ,B, C . Đại Tá Dũ về phân trại A , còn tôi ở phân trại C . Sau nầy khi lưu lạc qua trại A , tôi có tìm ĐT Dũ . Ông nằm kế bên ông anh ruột , Đại Tá Trần cửu Thiên . Hai anh em có nét mặt gần giống nhau nhưng ông Dũ ít nói trong khi ĐT Thiên gặp tôi là ông huyên thiên về lá bài Bảo Đại . Ông cho rằng hiệp ước Teheran của Đồng Minh trong Đệ nhị thế chiến vẫn còn hiệu lực về phân chia thế giới , vùng Đông Nam Á là vùng trung lập và Bảo Đại là người được lựa chọn để thực thi . Đề tài thật hấp dẩn , tôi ngồi im tiếp thu nhưng là để nghe ... cho vui . ĐT Dũ là người thương đàn em thật sự . Ông ăn chay trường , quà cáp của ông cũng theo hướng đó nhưng là những món ăn cao cấp , có cả nấm đông cô ( thời đó là quí lắm). Mỗi lần gặp tôi là ông trịnh trọng gói cho tôi một bịch quà . Tôi từ chối , ông hăm he là sẽ mang bịch quà đi theo tôi qua chổ tôi nằm . Tôi lân la hay hỏi ông về các chuyện xưa trong Hải Quân . Có lần tôi mạnh dạn hỏi :" Nghe nói commandant có nhiều bà lắm , bây giờ các bà đó ra làm sao ? ". Ông trả lời tỉnh queo :" Tôi cho vượt biển hết , chỉ còn một bà ở lại nuôi tôi thôi ". ĐT Dũ và tôi về cùng một lượt , cuối năm 1987, trước khi chia tay , ông nhét vào túi tôi một số tiền để làm lộ phí đi đường . Vài tháng sau , ông tìm tôi để nhờ lái chiếc ghe vượt biển mà ông đang tiến hành cho đóng . Ông đưa tôi về nhà , ở gần chợ An Đông , nhà ở trên gác , rộng rải , gặp một người đàn bà trông thật đôn hậu, người mà ông nói ở lại để nuôi ông . Rồi bắt được một đường dây khác, ông vượt biên thành công bằng tàu sắt . Sau đó nghe nói ông mất bên Mỹ .

Vào trạc C , tôi được " biên chế " vào cùng đội với Đại Tá Tài , Chánh văn phòng của Tư Lịnh Hải Quân , Đề Đốc Chơn . ĐT Tài ít nói và không hề tâm tình . Trong đội còn có ĐT Sửu , Tham Mưu Trưởng Không Quân hồi thời ông Diệm . ĐT Sửu người Huế , tướng người cao lớn , da ngâm đen . ĐT Tài và ĐT Sửu được phân công cùng nhau gánh cơm từ nhà bếp về phân chia cho đội . Biết tôi là Hải Quân , ông Sửu cứ gặp tôi ở đâu là phân bua ở đấy . Giọng ông Sửu hơi nặng lại có thói quen nói nhỏ , tôi không hiểu gì hết nhưng cứ gật đầu lia lịa ra cái điều thông cảm những điều ông càm ràm về người " đối tác " . Ở trại C , tôi gặp các đàn anh : Trần ngọc Anh ( khóa 12}, Nguyễn văn Thuật ( khóa 13 ) và hai bạn cùng khóa với tôi Hào Râu và Ấn Sẹo .

Ở chưa ấm chổ thì tôi bị chuyển vào trại B , làm mộc . Cùng đội mộc với tôi có các đàn anh : Nguyễn xuân Huy khóa 11, Thùy trinh Bạch khóa 13 , Trần văn Căn khóa 14 và Phan thanh Sử cùng khóa với tôi . Ngoài ra , ở trại B nhưng ở đội khác có các đàn anh : Lê văn Quế khóa 9 , Nguyễn quang Hùng khóa 9 , Hoàng đại Nhân khóa 14 và vài sĩ quan khác mà tôi không nhớ tên . Các sĩ quan Hải Quân ở đây tiếp đón tôi trong tình thân mật và ấm áp . Đặc biệt 2 người đàn anh Lê văn Quế và Nguyễn quang Hùng . Anh Quế và tôi sau nầy cùng ở một đội và nằm kế bên nhau . Anh là người đứng đắn , đáng kính . Đi tù về , chúng tôi còn gặp lại nhau và tình cảm mến mộ kéo dài cho tới tận bây giờ . Anh Nguyễn quang Hùng , tánh tình ít nói , hiền lành , thật dễ mến . Anh xem tôi như người em út , chăm sóc kỷ lưởng . Anh ở đội rau , hôm nào cũng vậy , khi đi làm về là gọi tôi ơi ới :" Phước ơi , Phước ơi ...." để nhét vào tay tôi , khi thì một bó rau thơm , khi thì một bó rau muống hay vài trái ớt . Anh về trước tôi rồi vượt biển . Nghe nói anh mất tích luôn với cả gia đình . Sao người hiền không gặp lành vậy nè , ông Trời?

Lúc đó vào mùa thu hoạch , đội mộc được tăng cường đi phơi bắp . Có một đội khác cột các trái bắp từng chùm một , mỗi chùm 10 trái . Đội mộc chúng tôi , công việc chỉ là cầm từng chùm một , vắt lên một xà ngang xỏ từ vách nầy sang vách kia trong một buồng trống . Chúng tôi vừa làm vừa nói chuyện râm ran cho đở buồn . Tôi đùa giỡn với các bạn đồng tù vừa cầm xâu bắp vắt lên xà ngang . Xâu bắp tôi vừa vắt lên xà ngang , rớt xuống rơi lả tả vì người cột không cột chặc . Tôi cúi xuống lượm mấy trái bắp thì một tiếng nói the thé ở phía sau lưng tôi vang lên :" Các anh lao động như vậy hả . Bọn ngụy các anh chỉ có phá hoại ". Thật tình mà nói , biết thân phận mình đi tù , ráng nín thở qua sông , còn muốn làm anh hùng gì nữa trong hoàn cảnh nầy nhưng khi nghe nói đến tiếng " ngụy " , lòng tôi cảm thấy thương tổn ghê gớm . Vừa bị ăn cướp sạch sành sanh , vật chất lẫn tinh thần , lại còn bị mắng là " ngụy " nữa , tự nhiên tôi phản ứng không suy nghĩ . Tôi quay lại , tên công an nhỏ con , đầu to không cân xứng với thân hình nhỏ xíu , cái đầu ngất ngưởng giống như cục kẹo gắn trên một que kẹo . Sau nầy tôi mới biết hắn là Trưởng Trại B , tên là Tâm Đầu Bò , giống như hình dạng của hắn . Tôi nghiêm trang nói :" Cán bộ không được gọi chúng tôi là ngụy . Báo chí và đài phát thanh cũng không được nói tới chữ ngụy ". Hắn sứng sộ :" Anh cãi tôi hả ? Coi chừng tôi đánh anh :" Lỡ " binh " rồi , tôi " binh " luôn :" Cán bộ đánh tôi là tôi đánh lại ". Hắn nhìn trừng trừng vào tôi , mặt giận xanh lè nhưng không dám làm gì vì hắn nhỏ con hơn tôi . Hắn bỏ đi ra , một lát sau , hai tên công an , vỏ trang súng , kè tôi lên văn phòng bọn chúng . Ở đây cả 10 tên thay nhau thẩm vấn tôi . Chúng kết tội tôi là chống lao động , chống Ban Giám Thị ( VNCH gọi là Quản Đốc ) . Hai tội rất nặng , có thể bị cùm 3 tháng trở lên . Biết vào hang cọp , tôi khăng khăng trả lời : tôi hăng say lao động , tôi chỉ muốn không gọi chúng tôi là ngụy . Bọn chúng hết vuốt ve rồi dọa nạt nhưng tôi cứ một mực khai như vậy . Quần tôi 3 tiếng đồng hồ , từ 9 giờ sáng cho tới 12 giờ trưa , không được kết quả gì , bọn chúng hăm he tôi :" Về trại chuẩn bị hành lý qua trại khác để cải tạo tốt hơn".

Tôi về buồng giam , cả trại như đàn ông vở tổ . Nhiều người đứng thập thò ngoài buồng , có người vào tận giường bắt tay tôi để động viên tinh thần . Một sĩ quan đàn em , Trung Úy Trác ngọc Anh thuộc Quân Đoàn 2 , quen từ hồi ở trại Thanh Cẩm, trèo lên chổ tôi nằm . Anh truyền kinh nghiệm :" Chắc chắn là anh bị cùm . Chuyện nầy em kinh nghiệm nhiều lắm . Em cho anh cái áo nầy ". TN Anh chìa cho tôi cái áo ấm bộ binh , dầy cộm . Anh nói tiếp :" Cái áo nầy hữu dụng lắm , trong nầy có nhiều thứ cần thiết : kim chỉ , dao cạo râu, thuốc sốt rét , thuốc tiêu chảy ". TN Anh chỉ cho tôi đường viền của áo , các thứ nầy , anh để rải rác , vải lại dầy nên mò sơ không biết . TN Anh dặn kỷ tôi:" Nhớ nè , lúc nào cũng mặc áo nầy , khi nào bị đánh thì ôm bụng cuốn tròn lại để ngực và bụng không bị tổn thương" .

Buổi trưa , cả trại tập họp để nghe bọn chúng đọc lịnh cùm tôi với tội danh chống lao động và chống Ban Giám Thị . Tôi bị đưa qua trại A vì ở đây mới có nhà cùm . Nhà giam rộng chỉ có một giường gỗ và một cái cùm chân ở cuối giường . Tôi không sợ lắm vì đã từng trải qua ở trại Cổng Trời , ba tháng bị cùm trong phòng tối , khủng khiếp hơn ở ̣đây , đủ kinh nghiệm để chịu đựng . Chiếc áo của Trác ngọc Anh thật công dụng .
Chiều tối dần , ban nhạc sáo thổi của đàn muổi vang lên. Tôi cuốn mình lại thu tròn trong chiếc áo ấm bộ binh . Hai bàn chân vẫn còn thò ra ngoài , tôi nới lỏng dây lưng quần , kéo quần dài thêm che hai bàn chân . Không bị muỗi cắn nhưng bị chuột bò qua, bò lại trên người nhiều lần . Hai lần bị chúng tẩm quất để trả thù cho tên Tâm Đầu Bò , tôi nhớ lại lời của TN Anh nên cũng tai qua ,nạn khỏi .

Rồi cái gì cũng qua đi . Sau một tháng , tôi được tháo cùm . Trớ trêu , người mở cùm cho tôi là Trung Tá N. , Tiểu đoàn trưởng trẻ tuổi , sừng sỏ của sư đoàn nổi danh vào bậc nhứt . Cấp bậc của anh luôn thăng cấp tại mặt trận . Bây giờ , anh làm Trật Tự viên cho bọn chúng . Vì đâu nên nỗi ? Bị cùm được một tháng thôi mà chân trái tôi tê cứng , loạng choạng đứng dậy và khập khiểng đi . Tôi bị tống vào đội " hoàng gia " , gồm những người bị liệt kê là không chịu cải tạo . Đội nầy chỉ lao động trong trại , không được đi ra ngoài. Đội gồm đủ thành phần , một số là dân sự , tiêu biểu là Giáo Sư Lê văn Ngôn, Đại học Luật khoa , một số là các linh mục và các nhà sư , một số là quân đội, tôi chỉ còn nhớ Thiếu tá Nguyễn ngọc Xuân ( Quận trưởng) , Thiếu tá Trần khắc Nghiêm , em của Trung tá Trần khắc Kính ( Lực lượng đặc biệt) , Thiếu tá Thiết giáp Nguyễn chinh Phu (sĩ quan xuất sắc của Thiết Giáp , khi xuất trận mang lon Trung uý , hành quân 6 tháng trở về mang lon Thiếu tá , thăng cấp tại mặt trận) ...

Tôi đang loay hoay trải chiếu nằm ở từng trên , kế bên TT Nghiêm , anh đang diện bích , quay mặt vào tường , các ngón tay đang bắt ấn , không màng thế sự bên ngoài . Một bóng người xuất hiện ngoài cửa , tiến vào trong buồng , hô lớn lên giữa những tiếng ồn ào của đội :" Phước đâu , Phước đâu? ...." Tôi nhìn xuống nhận ra ông , gương mặt trí thức , hiền hòa sau đôi kiếng trắng, Trung Tá Nguyễn địch Hùng ( khóa 4 Brest ) , Hạm trưởng chiếc HQ1 , Trần hưng Đạo . Đàn anh và đàn em cách nhau khá xa ,khoảng 10 khóa , tôi biết ông mà ông không biết tôi , không hiểu tại sao ông lại đi tìm tôi? Tôi thò mặt ra ngoài , kêu lên :" Commandant , tôi là Phước nè ". TrTHùng vui vẽ :" Ờ Phước hả . Sáng chủ nhật nầy , nhớ ghé tôi chơi ". Ông bước ra cửa còn quay lại nói :" Nhớ 8 giờ sáng nghe ".

Sau nầy tôi mới biết , tiếng đồn gần xa , vang dội cả trại . Các đàn anh thăm hỏi tôi nhiều lắm . TrT Hùng là người đầu tiên sau đó là TrT Hà hiếu Diệp (khóa 10) , TrT Vỏ duy Kỷ (khóa 11), TrT Nguyễn như Phú( khóa 16 VBĐL thụ huấn khóa 13 HQ), ThT Nguyễn văn Hồng ( khóa 14). Đặc biệt TrT Diệp , ngày nào cũng hỏi thăm tôi có cần gì không mặc dù anh cũng thuộc loại thăm nuôi " nhà nghèo ". Anh ra tù trước tôi nhưng không vượt biên được vì con đ̣ông quá . Khi tôi ra tù , qua một người bạn , một đường dây vượt biên uy tín nhứt mà đài BBC từng đề cập , mời tôi đi . Tôi từ chối vì còn lấn cấn mẹ già , không nở bỏ đi , tôi nhường chuyến đi lại cho TrT Diệp . Chính tay tôi mua la bàn và hải đồ cho anh . Nhà anh lụp xụp ở một hẻm đường Phan đình Phùng sau tòa đại sứ Campuchea . Vài ngày sau khi ghe của anh khởi hành , người liên lạc đưa tôi một mảnh giấy với hàng chữ viết của anh :" Ra khơi an toàn ". Tôi mừng cho anh nhưng hụt hẩng . Chiếc ghe của anh mất tích hoàn toàn , không bắt được liên lạc với một ai trên ghe . Kết thúc một câu chyện buồn .

Anh Nguyễn văn Hồng , đối với tôi là khóa trên , khóa dưới dễ nói chuyện và dễ thông cảm , Anh dặn tôi , sáng chủ nào cũng phải ghé anh . Tôi ngần ngừ. Anh dỏng dạc :" Phước còn nhớ Brimade (huấn nhục) không ? Tôi ra lịnh Phước thi hành ". Tôi biết anh nói đùa , nhưng câu nói hàm chứa một sự thân thương nào đó .

Sáng chủ nhựt , 8 giờ sáng , đến hẹn lại lên , tôi qua thăm TrT Nguyễn địch Hùng như lời ước hẹn . Ông ngồi sẳn chờ tôi trên một chiếc chiếu mà ông đã trải lên trên hành lang lối đi của buồng giam . Thức ăn thăm nuôi bày la liệt trên chiếu . Người đàn anh và người đàn em , chưa từng gặp mặt , chưa từng nói chuyện mà cảm thấy thân thương hơn lúc nào trong hoàn cảnh nầy . Có một sự liên hệ nào đó buộc chặc chúng tôi lại . TrT Hùng và tôi ngồi đối mặt, cùng nhau trải dài tâm sự , kể lại những nổi vui buồn của đời lính thủy . Ông không hề nói tại sao ông đi tù mặc dù ông là Hạm Trưởng HQ1 lừng lẩy , soái hạm của HQ/VNCH . Cuối cùng bắt buộc tôi hỏi :" Tại sao chiếc HQ1 ra đi mà commandant lại ở đây ? ". TrT Hùng nhìn tôi một hồi lâu , gương mặt bình thản , đôi mắt sáng sau đôi kiếng trắng :" Tôi cho lịnh nhân viên trên chiến hạm đem gia đình xuống từ 6 giờ chiều đến 8 giờ tối . Mấy ông ấy muốn khởi hành sớm hơn , tôi không thuận vì chưa tới giờ . Thế là mấy ông ấy lái đi ". Thời gian như ngừng lắng đọng , tôi không dám hỏi thêm mấy ông ấy là ai và ông cũng không nói . Tôi nhận thấy có một cái gì đó không ổn . Ai có quyền lái tàu đi mà không có mặt hạm trưởng ? Sau nầy , tôi đọc được những lý do khác nhưng vẫn là trái luật . Người ta xem đó là chuyện bình thường và có khuynh hướng coi những chuyện đã qua rồi bới móc lại làm chi. Giữa cái đúng và cái sai ngườita không phân biệt được vì vậy cứ tiếp tục mãi. Có một vài " nhà Hải Quân " muốn Hải Quân lúc nào cũng đẹp , cũng hay không tì vết. Lý tưởng và lương tâm của người lính biển nằm ở đâu ?
Nắng lên cao , chiếu qua hàng cây ở ngoài sân . Ánh nắng xuyên qua các tàng cây chiếu vào chổ chúng tôi ngồi . Tôi nhìn ông , bóng lá cây nhảy múa trên gương mặt ông , gương mặt bình yên , không hận thù , không oán ghét . Xuất thân từ trường Hài Quân Pháp , Brest , bạn bè đồng thời với ông đều mang cấp bậc đại tá và giữ những chức vụ cao ở trên bờ , riêng ông ph̉ải lênh ̣đênh trên biển canh giữ kẻ thù . Hạm Trưởng HQ1 Trần hưng Đạo lừng lẩy , tình non tình nước là đó . Không bỏ thuộc cấp , không bỏ gia đình , tình nhà là đây. Ông ngồi đó trước mặt tôi , đôn hậu , vui vẻ với người đàn em xa lơ , xa lắc. Động cơ nào thúc đẩy ông tìm tôi ? Tôi xúc động , hình như mắt tôi ươn ướt, hình ảnh ông nhòe đi , nhưng trong lòng tôi sáng rực lên mấy chữ : TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN .

Phước cafe
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	55698494_311551336174479_6142280391261683712_n.png
Views:	0
Size:	394.6 KB
ID:	1440542  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
Old 4 Hours Ago   #483
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 5,584
Thanks: 3,441
Thanked 7,078 Times in 3,351 Posts
Mentioned: 46 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2403 Post(s)
Rep Power: 15
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 21066
Default TÔi BẮT BUÔN LẬU .

LỜI NÓI ĐẦU : Người nào cũng có một quá khứ đầy những kỷ niệm êm đẹp hay những sai lầm tiếc nuối hoặc những điều suy nghĩ , trăn trở về những việc làm đã qua . Một mảng ký ức xa xăm hiện về với chàng thanh niên trẻ , đầy nhiệt huyết , đấu tranh với sự cám dổ vật chất xa hoa để tránh những việc làm phi pháp . Các nhân vật trong câu chuyện , kể cả " cái tôi " , được phác họa trung thực , đã góp phần tạo nên quá khứ . Thành hay bại , hay hoặc dở tùy theo sự lượng định của người đọc , tất cả đã đi vào dĩ vàng và bây giờ chỉ còn là những kỷ niệm thấm đẫm một chút hương xưa



Giờ giải lao buổi trưa , tôi đang chơi bi - da ở câu lạc bộ sĩ quan trại Tây Kết ( Nha Trang ) thuộc Bộ Chỉ Huy Vùng 2 Duyên Hải . Đại úy Nguyễn xuân Biên ( khóa 13 , Trưởng Phòng Nhân Viên ) ghé tai tôi nói nhỏ :"
Thằng Kỳ (khóa 14 ) ra Qui Nhơn còn toa ở lại đây , các toa nhận lảnh các đơn vị Phòng Thủ Hải Cảng ̣̣ của tụi Mỹ giao lại ". Tôi hơi choáng váng vì bất ngờ nhưng sực nghĩ tới ông anh ở Qui NHơn , tôi bảo anh Biên :" Anh trình lại dùm Trung Tá Khuê ( Chỉ Huy Trưởng V2DH , lúc đó chưa cải danh là Tư Lịnh V2DH ) là tôi có người anh là Trưởng Ty Hàng Hải Qui Nhơn , cho tôi hoán đổi với anh Kỳ ".

Tôi gặp ông anh tôi ở văn phòng Ty Hàng Hải Qui Nhơn . Tôi gọi anh là anh Hai ( người Bắc gọi là anh Cả ). Anh lớn hơn tôi 11 tuổi là người dạy dổ và nuôi tôi ăn học . Tôi rất thương và kính mến anh . Hai anh em mừng rở , cầm tay nhau giục giặt . Anh tôi nói :" Mầy về đây , tụi Tàu biết hết . Tụi nó nhắn tao mời mầy chiều nay đi ăn cơm ". Tôi có cảm giác lâng lâng , hơi lạ lùng và không biết điều gì sẽ xảy ra .

Trên bàn tròn đầy ắp thức ăn , ở quán Ngủ Châu , năm người ngồi xung quanh , hai anh em chúng tôi và ba thương gia người Tàu . Họ có vẽ quen thuộc với ông anh của tôi , nói chuyện có vẽ thân tình . Một người Tàu ngồi kế bên , ghé tai tôi nói nhỏ : " Tôi làm ăn là phải vài chục triệu trở lên , một vài triệu , tôi không làm , mà phải chắc ăn ". Rồi anh ta cười ha hả . Thật tình mà nói , tôi chưa có một ý niệm nào về những việc mình sẽ làm . Nhưng khi nghe nói tới tiền , tự nhiên tôi tham lam , liên tưởng tới một căn nhà khang trang , một chiếc xe hơi với người vợ xinh xắn ngồi kế bên . Tôi như người nằm mơ . Tiếng người thương gia Tàu cứ rủ rỉ bên tai tôi . Tôi chỉ nghe mà không hứa hẹn điều gì .

Tiệc tàn , chúng tôi trở về căn nhà ông anh tôi , kế bên văn phòng Ty Hàng Hải . Anh tôi nghiêm trang nói :" Tụi nó nói chuyện với mầy rồi phải không ? Tụi nó nhờ tao lập thủ tục nhanh giúp tụi nó cho tàu vào bến rồi bốc hàng cho lẹ . Chuyện đó trong quyền hạn của tao , tao làm được , còn mấy chuyện khác , tao không can dự . Tao có bao nhiêu , ăn bấy nhiêu . Mầy làm gì thì tự quyết định , đừng để tao dính vào ". Anh tôi là người hiền lành , chất phác. Anh đúng là mẫu người công chức siêng năng , cần mẫn . Anh không đề cập thẳng vào vấn đề , nhưng tôi biết ý anh nói gì . Cảng Qui Nhơn xếp vào hàng thứ hai sau cảng Đà Nẳng về đồ lậu .

Đồ lậu từ PX của Mỹ , đồ lậu từ tàu buôn qua cảng Qui Nhơn . Tôi " nắm " đơn vị Phòng thủ Hải Cảng là đơn vị chống đặc công Việt Cộng và chống luôn cả bọn buôn lậu . Chống buôn lậu rồi bước qua độc quyền buôn lậu cũng rất dể dàng .

Hạ sĩ quan và thủy thủ đơn vị Phòng Thủ Hải Cảng được bổ sung vào khoảng 80 người . Trong thời gian huấn luyện , vào khoảng một tháng , họ làm việc và ăn ngủ chung với thủy thủ người Mỹ . Các tiểu đĩnh của đơn vị Phòng Thủ Hải Cảng khác với các chiến đĩnh của các giang đoàn trong sông . Chúng tôi được trang bị 2 Picket Boat , bằng gỗ , rất đẹp , mỗi chiếc có thể chở khoảng 30 người , có thể làm du thuyền . Các tiểu đỉnh chánh dùng để tuần tiểu là 12 chiếc LCPL ( Landing Craft Personel Large ) , bằng nhựa fiberglass , rất nhẹ , một đại liên 50 gắn trước mũi và một sau lái . Ngoài ra còn có 4 chiếc skimmers là một loại hors bord , chạy rất nhanh , lướt trên mặt nước nhờ một động cơ 85 mã lực gắn phía sau , dùng để rượt đuổi , chận bắt . Thời gian huấn luyện qua nhanh , chúng tôi làm chủ căn cứ , đồn trú trên ngọn đồi ở rìa mũi bán đảo Hải Minh mà sau nầy người ta xây bức tượng Trần Hưng Đạo ở đó .


Riêng tôi ở một gian nhà 12 phòng mà trước đó 12 sĩ quan Hải Quân Mỹ ở . Nhà rộng thênh thang ,đầy đủ tiện nghi . Lúc bàn giao nhận đơn vị chỉ có mình tôi là sĩ quan . Khu vực sĩ quan nằm trên đỉnh đồi cao nhứt , cho một quanh cảnh nhìn về Qui Nhơn rất nên thơ .

Đơn vị Phòng Thủ Hải Cảng Qui Nhơn là đơn vị do Mỹ bàn giao lại nên chưa có trong bản cấp số , việc điều hành tiếp liệu , hành chánh và nhân viên gặp trở ngại vì vậy đơn vị chúng tôi phải sáp nhập vào Căn Cứ Hải Quân Qui Nhơn do Thiếu Tá T. làm Chỉ Huy Trưởng . Tôi được bổ nhiệm là Chỉ Huy Phó kiêm Sỉ Quan Đặc Trách PTHC . Trên danh nghĩa là Chỉ huy Phó , dưới quyền của Thiếu Tá T. , nhưng tôi làm việc biệt lập , đơn vị của tôi nằm trên ngọn đồi của bán đảo Hải Minh , trong khi Căn Cứ Hải Quân Qui Nhơn đồn trú trong thị xả Qui Nhơn .

Bạn bè nghe tôi là Chỉ Huy Phó dưới quyền Thiếu Tá T. , Các anh ấy đùa, đe tôi :" Ông T. khó chịu như tên của ổng , đọc trẹo hàm . Mầy coi chừng , ổng đì sói trán ". Nhưng khi tiếp xúc với Thiếu Tá T. , tôi nhận thấy ông ấy là người khả ái và rất lịch sự . Lần đầu tiên gặp ông ở văn phòng CHT Căn Cứ , ông nói chuyện với tôi cả tiếng đồng hồ . Ông thuyết giảng với tôi về Luật Hàng Hải , Luật trong Hải cảng . Ông chỉ tôi một đống sách luật dày cộm trên bàn :" Mình phải nghiên cứu kỷ lưởng để tránh đụng chạm với các đơn vị bạn". Vì ngoài đơn vị PTHC của Hải Quân còn có lực lượng Giang Cảnh , Quan Thuế , Ty Hàng Hải ( thuộc Bộ Công Chánh ) và Hải Đội 2 Duyên Phòng . Mấy lần ông tiết lộ tên Thiếu Tướng Ngô Du như một sự liên hệ nào đó . Tôi chỉ nghe mà không đóng góp một chi tiết nào ngoài bàn về cách làm việc .

Sự tiếp cận của tôi với Thiếu Tá T. đi đến chổ thân mật hơn . Chiều thứ bảy hay chủ nhật , ông hay mời tôi lên căn cứ làm vài ly rượu . Chiều tối dần , ông hay rủ tôi ra quán cà phê ngồi nghe nhạc . Ông lái xe , tôi ngôì kế bên , thỉnh thoảng ông liếc nhìn vào kiếng chiếu hậu , bảo :" Bả đi theo " . Tôi liếc nhìn kiếng chiếu hậu phía bên tôi , thấy một chiếc jeep chạy sau , một người đàn bà ngồi trên xe . Chúng tôi ngừng xe vào quán cà phê , chiếc xe đi theo cũng ngừng bên ngoài , đợi hồi lâu không thấy gì lại bỏ đi . Thiếu Tá T. cười với tôi :" Chỉ vậy thôi " . Ông có thói quen rất ngộ . Ông rất thích ăn mì , ông hay rủ tôi đi ăn mì tiệm Tàu , ở ngoại ô Qui Nhơn , trên quốc lộ 1 , qua khỏi đường rầy xe lửa . Tiệm đơn sơ , mộc mạc nhưng nấu ăn rất ngon , nước lèo ngọt thanh và sợi mì dai nhai sầng sật . Lần đầu tiên đi ăn với Thiếu Tá T. , ông rất tự nhiên khi dặn người chủ quán : " Cho hai tô mì 3 vắt ". Tôi nhìn ông dọ hỏi . Ông giải thích :" Một tô 2 vắt thì không no , hai tô thì mất ngon , một tô 3 vắt thì vừa ". Tôi thích thú với sáng kiến của ông. Người chủ quán bưng ra hai tô mì nóng hổi . Thiếu tá T. cầm hủ ớt ngâm chua còn phân nửa , trút vào tô mì của ông . Chủ quán người Tàu than thở :" Hà cái lầy nị làm ngộ lổ vốn dồi ". Ông trả lời tỉnh queo :" Không sao đâu , tính tiền thêm đi mà ".

Đơn vị tân lập nhưng rất nhàn , nhiệm vụ chủ yếu là bảo vệ tàu buôn neo ở ngoài cảng Qui Nhơn . Hải cảng Qui Nhơn chia làm hai vùng : bên trong cảng có các cầu cặp thuộc ty Hàng Hải , Giang Cảnh và Quân Vận , bên ngoài cảng là vùng hoạt động của đơn vị Phòng Thủ Hải Cảng Qui Nhơn . Các tàu buôn trước khi vào bến cặp cầu bốc hàng , phải neo ở vùng ngoài cảng . Chúng tôi phái các tàu tuần luôn luôn túc trực xung quanh các tàu buôn nầy. Nhiệm vụ rất đơn giản nhưng tôi cũng siêng năng đi theo tàu tuần thường xuyên để nắm bắt hoạt động của đơn vị . Tôi nhận xét : chống đặc công Việt Cộng thì dễ nhưng chống buôn lậu thì nhiêu khê hơn , bất cứ ghe hay tàu nào cũng có thể lấy hàng lậu từ tàu buôn với sự thông đồng của tàu tuần . Với nhiệm vụ của tôi và với quyền hạn của ông anh tôi , Trưởng Ty Hàng Hải , tôi là người dễ bị dòm ngó .

Một hôm , anh tôi hỏi :" Em có biết Thượng sĩ Hải không ? ". Tôi nói biết vì Thượng sĩ Hải thuộc CCHQ/QN . Anh tôi nói tiếp :" Thượng sĩ Hải có nhà trong khu vực của Ty Hàng Hải Qui Nhơn , đúng ra tao không cho phép nhưng vì nghĩ là binh sĩ , nghèo , nên tao cứ để vậy . Nhưng sáng nào hắn cũng đi dọ hỏi ở các cầu tàu . Mầy cẩn thận ". Để đề phòng hoạt động không kiểm soát được của tôi , Thiếu Tá T. lấy quyền phân bố nhân viên xuống các tiểu đỉnh đồng thời ông cho di dời đài kiểm soát hoạt động Hải Cảng từ căn cứ của tôi ở Hải Minh qua Căn Cứ Hải Quân ở thị xả Qui Nhơn .

Một hôm tôi đang nói chuyện với Thiếu Tá T. thì Thượng Sĩ Hải vào trình việc với ông . Tôi nhận thấy Thiếu Tá T. tín cẩn đặc biệt ở Thượng Sĩ Hải . Trong đơn vị râm rang Thượng Sĩ Hải ( Trần thiện Hải ) là cháu của Thủ Tướng Trần thiện Khiêm . Khi Hải đi ra , tôi hỏi thẳng TTá T. :" Thượng Sĩ Trần thiện Hải có phải thật sự là cháu của Thủ tướng Trần thiện Khiêm không?". Ông T. ngần ngừ một hồi lâu:" Tôi không biết có hay không , nhưng thấy mỗi lần ông Khiêm ra đây là thấy hắn ta lăng xăng ". Tôi không hỏi thêm nữa và biết đây là " mèo mượn hơi hùm " . Ông T. còn đi xa hơn nữa khi bổ nhiệm Thượng Sĩ Hải là Sĩ Quan An Ninh đơn vị .
Thượng Sĩ Hải đối với tôi tỏ ra nhủn nhặn nhưng các thiếu úy , chuẩn úy trực đài Kiểm Soát Hải Cảng cho biết họ bị xem thường và mỗi lần xin đi phép phải làm đơn đưa cho Thượng Sĩ Hải duyệt . Tôi có trình việc nầy với Thiếu Tá T. nhưng ông không nói gì .

Tình hình hơi căng . Lời nói của ông anh văng vẳng bên tai . Vả lại tôi là người nóng tính không muốn bị làm nhục . Tôi nhớ lúc phục vụ ở Duyên Đoàn 21, tôi Xử Lý Thường Vụ khi Chỉ Huy Trưởng Duyên Đoàn về Nha Trang họp , một Trung Sĩ da ngâm ̣đen , mặt rỗ , thuộc Sở An Ninh Quân Đội ( đường Nguyễn bỉnh Khiêm ) trình giấy yêu cầu được giúp đở để thi hành nhiệm vụ . Hắn yêu cầu tôi cho một bàn giấy , đặt ở nơi yên tĩnh và được quyền gọi bất cứ ai trong đơn vị để phục vụ cuộc điều tra . Lỗi lầm là ở các sĩ quan tiền nhiệm nhưng đơn vị náo loạn hẳn lên , hầu như không còn kỷ luật nữa . Tôi ấm ức , tự hứa với lòng mình là không thể để mình dính vào những trường hợp như thế .

Mặt khác , tôi cố giữ những hoạt động riêng tư thật trong sạch . Thỉnh thoảng anh tôi nói dò la :" Mấy thương gia Tàu muốn gặp mầy ". Tôi bảo :" Anh cứ nói với họ là em bận ". Tôi suy nghĩ nếu gặp họ , mình xiêu lòng thì sao , chẳng thà không gặp thì hay hơn . Đi chơi ngoài phố , nhiều người đến làm quen , mời một ly nước rồi kỳ kèo đến nhà chơi . Tôi sợ sập bẩy , tuyệt đối từ chối . Nơi tôi ở , phong cảnh thật hữu tình , thoáng mát , tôi không dám mời ai lên chơi , kể cả người quen . Đơn vị có hai picket boat có thể tổ chức picnic đi chơi ở Cù Lao Xanh hoặc dùng skimmers đi bắn cá ở các ghềnh đá . Tôi cố tiết chế để không xử dụng của công . Tình hình êm ả , nhưng cái gì đến , nó sẽ đến .

Sĩ quan an ninh đơn vị , Thượng Sĩ Hải , báo cáo trực tiếp lên Thiếu Tá T. mà không qua tôi , nhưng vì tôi làm việc sát với thủy thủ trên tàu tuần , mọi hoạt động xảy ra tôi đều biết . Một hôm , một thủy thủ trên một chiếc tàu tuần báo cáo sẽ có buôn lậu tối hôm đó . Khuya 12 giờ , tôi và hai thủy thủ lái một chiếc skimmer đi tuần tra . Biển êm , tôi cho chiếc skimmer thả lềnh bềnh trên biển . Ngoài xa , các thương thuyền bỏ neo , chong đèn sáng choang . Hai giờ khuya , tôi đang ngủ gà , ngủ gật , một chiếc ghe lạ xáp vào một chiếc thương thuyền . Tôi đợi cho họ chất hàng lậu xuống , ghe vừa tách ra là chiếc skimmer của tôi vọt tới . Bên trái tôi , trong bóng tối của rặng đồi Hải Minh , một lằn nước trắng xóa xuất hiện . Tôi nhìn kỷ thấy Thiếu Tá T. trên một chiếc skimmer khác . Tôi gật gù : sĩ quan an ninh đơn vị cũng khá đấy . Chiếc skimmer của Thiếu Tá T. kè chiếc ghe buôn lậu vào cầu tàu của đơn vị PTHC nằm trong khu vực của Hải Đội 2 Duyên Phòng . Người chủ ghe buôn lậu hóa ra là thủy thủ làm việc ở Thủy Xưởng . Đưa hắn lên cầu tàu , Thiếu Tá T. cứ hạch hỏi :" Ai cầm đầu mầy ?". Tôi biết ông ấy nghi ngờ tôi . Tôi đứng kế bên , tỉnh queo không thèm nói gì . Bổng nhiên , ông đấm mấy cái vào bụng tên thủy thủ buôn lậu và quát lên " Khai ra ". Tên thủy thủ ôm gập người xuống , rên rỉ :" Em làm một mình ". Thấy vô ích , Thiếu Tá T. giận dử , quay qua tôi :"Ông Phước , sao ông không báo cáo tôi ". Các nhân viên của tôi đứng xung quanh lo lắng . Lúc đó tuổi trẻ , tôi có một khuyết điểm là rất nóng tính . Biết mình có khuyết điểm , tôi ráng giữ mình mực thước . Bây giờ bị nghi ngờ , mất mặt , tôi giống như thùng thuốc súng nổ bùng lên . Tôi đập tay vào cái bàn nhỏ kế bên một cái rầm và to tiếng với Thiếu Tá T. :" Tôi nói cho cammandant biết , commandant có sĩ quan an ninh ,anh ta không báo cáo tôi , tôi phải làm một mình . Vả lại tôi có quyền đi bắt buôn lậu trước rồi báo cáo commandant sau". Ngày mai commandant báo cáo lên cấp trên , tôi đi hầu ". Nói xong , tôi bỏ về căn cứ .

Sáng hôm sau , ngày chủ nhựt , tôi trằn trọc nằm ngủ nướng . Người thủy thủ tài xế của Thiếu Tá T. vào nói :Thiếu Tá T. muốn gặp tôi . Chiếc xe jeep đưa tôi vào CCHQ/QN , xe vừa vào cổng , tôi thấy một cái bàn phủ drap trắng đặt dưới một tàng cây , Thiếu Tá T. đang ngồi ở đó . Tôi đến chào ông . Thiếu Tá T. đưa tay bảo tôi ngồi , ông cầm chai rượu Hennessy vừa rót vào ly , vừa nói :" Ông nóng tánh quá ". Tôi thật sự hối hận :" Xin lỗi commandant , tôi quả thật cư xử không đúng ". Thiếu Tá T. cười xòa :" Thôi nhắp một tí cho ấm ". Buổi sáng nắng lên hơi cao , gió thổi nhè nhẹ . Ánh sáng chiếu xuống tàng cây . Bóng lá cây lung linh , nhảy múa trên dĩa mồi nhậu , các con chim mía vàng rượm đang nằm chờ đợi . Tôi cảm thấy nhẹ nhàng , bao nhiêu buồn phiền tan biến .

Sau biến cố đó , tôi suy nghĩ mấy ngày . Tôi biết đơn vị tôi , bao nhiêu người thèm muốn . Nhàn hạ , an ninh , đầy đủ tiện nghi và nếu khôn ngoan một tí xíu có thể ... khá hơn . Nhưng tôi biết tôi không có khả năng đó . Tôi còn nghĩ xa hơn , nếu tôi còn nắm đơn vị , tôi sẽ là chướng ng̣ại vật , là ...kỳ đà cản mũi . Ngoài ra , tôi có một chuyện tình cảm cần giải quyết . Tôi phải rời Qui Nhơn . Tôi làm đơn xin thuyên chuyển , ba ưu tiên đều xin về Hạm Đội . Vài ngày sau khi nộp đơn , tôi ghé văn phòng CCHQ/QN , nhân viên ở đó bảo Thiếu Tá T. cầm đơn của tôi về Sài Gòn rồi . Tôi cười . Quả nhiên một tuần sau , tôi có lịnh thuyên chuyển về làm Hạm Phó của Pháo Hạm Lôi Công HQ330 .

Tôi trình diện Thiếu Tá T. trước khi thuyên chuyển . Ông cười , vui vẽ :" Sẳn dịp có phái đoàn thanh tra về kỷ thuật , tôi làm tiệc đãi, luôn dịp chia tay với ông . Tôi có hai món quà tặng ông , tôi đề nghị ông được huy chương kỷ thuật vì giữ đơn vị được hoàn hảo và phiếu phê điểm thuyên chuyển , tôi phê ông 90 điểm ". Ông chìa giấy cho tôi xem . Thiếu Tá T. để lại trong tôi nhiều kỷ niệm và một vài ân tình . Sau nầy khi đi tù Việt Cộng về , tôi có ghé thăm ông. Tôi đưa ông đi ăn mấy lần.

Ông sống trên một cái chòi cao ở đường Trương minh Giảng , như con cọp già đơn độc , vợ con xa vắng . Ông sống cô đơn với hàng chục cuốn sách tử vi bày la liệt trên bàn .

Buổi sáng tinh sương , tôi rời căn cứ trên đồi Hải Minh . Tôi gặp Vũ ngọc Thọ ( khóa 16) ở bến phà bên phía Qui Nhơn . Tôi chào từ giã Thọ . Thọ đưa tôi một ít tiền , tôi không lấy . Hắn cứ nằn nì , chạy theo nhét vào túi tôi :" Tao biết mầy mà , rủi đạp bánh tráng thì sao ". Lòng lâng lâng buồn nhưng tâm hồn thanh thản , tôi rời Qui Nhơn , một vùng đất kỳ bí , trắc trở , một vùng đất mà nhiều sĩ quan cao cấp bị thân bại danh liệt

Phước cafe
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	46830997_265360730793540_8031411895162372096_n.jpg
Views:	0
Size:	44.5 KB
ID:	1440563   Click image for larger version

Name:	46802641_264965714166375_5860312798982045696_n.jpg
Views:	0
Size:	96.3 KB
ID:	1440613  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
Reply
Page 49 of 49 « First 394748 49

User Tag List

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On


 
iPad Tablet Menu

Announcement

Breaking News

Society News

VietOversea

World News

Business News

Other News

History

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos


Page generated in 0.22224 seconds with 14 queries