News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách

Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 1025
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default Câu chuyện cảm động: Anh trai!
Click image for larger version

Name:	37.jpg
Views:	0
Size:	200.8 KB
ID:	1454194  
Năm cô 6 tuổi, cô mất cả bố lẫn mẹ, họ bị tai nạn ô tô trong lần về quê thắp hương cho ông bà nội.

6 tuổi, cô chưa thể hiểu hết mọi chuyện đang xảy ra trong gia đ́nh, cô chỉ biết khóc suốt ngày v́ bố mẹ không quay về.



Cô có một người anh trai tên là Nam, cậu bé 14 tuổi, dáng người to cao giống bố. Lúc bố mẹ mất, cậu không khóc, không gào thét mà chỉ ôm chặt cô em gái vào ḷng cho đến khi ngủ thiếp đi.

Suốt ngày hôm sau, cô đều theo sau anh trai đ̣i bố, đ̣i mẹ; cô không chịu ăn cơm nửa sống nửa chín của anh trai nấu, không thích mặc bộ đồ nhăn nhúm anh trai giặt,…

Đêm hôm đó, trời đă rất muộn, rất muộn nhưng cô không chịu ngủ mà ngồi dậy kéo anh trai và hét to:

“Em muốn gặp mẹ!”.

Bỗng nhiên, Nam kéo cô từ trong chăn ra, hai tay nắm lấy đôi vai bé nhỏ của cô và nói:

“Mẹ mất rồi, đừng có t́m mẹ nữa, bố mẹ đều không c̣n nữa, họ sẽ không quay về nữa đâu!”.

Giọng nói của Nam vang lên rất to khiến cô phải im lặng v́ sợ hăi. Sau đó, cô dần dần hiểu được bố mẹ cô măi măi không quay về, cô hiểu được trên thế giới này chỉ c̣n anh trai là người thân duy nhất của ḿnh.

Nam úp mặt xuống giường và khóc thật to, đó là lần đầu tiên cô nh́n thấy anh trai khóc kể từ ngày bố mẹ mất.

Cô nhẹ nhàng cúi xuống rồi nằm trên lưng anh trai, cô dùng đôi tay bé nhỏ của ḿnh ôm lấy anh, cảm giác ấm áp như ôm bố mẹ vậy.

Cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai giống như trước kia từng dựa vào bố mẹ: đi học, cô đ̣i anh chở đi; tan học, anh trai phải đến đón cô.

Trường của cô cách nhà khá xa, mỗi buổi sáng Nam đều chở cô đến trường, đến nơi người Nam ướt đẫm mồ hôi. Ngồi trên xe, cô nắm chặt lấy vạt áo của anh không rời, cô không khóc đ̣i bố mẹ như trước nữa.

Trước giờ cô chưa từng nói với anh, kể từ khi hiểu ra rằng bố mẹ măi măi không quay về nữa, trong ḷng cô luôn bao trùm một nỗi sợ hăi, cô sợ rằng một ngày nào đó, anh trai cũng sẽ rời xa cô.

Cảm giác sợ hăi đó khiến một đứa bé 6 tuổi trở nên ngoan ngoăn, nghe lời đến lạ. Thế rồi, có mơ cô cũng không tưởng tượng được rằng cuối cùng anh trai vẫn bỏ rơi cô.

Hôm đó là ngày cuối tuần, mới sáng sớm, Nam đă phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ chăm chút buộc cho cô hai bím tóc, mặc cho cô bộ váy màu trắng mà cô không biết anh mua cho cô từ khi nào, sau đó cô được anh trai dẫn đi công viên chơi rất nhiều tṛ, ăn rất nhiều món, cho đến khi mệt, cô ngủ say trên lưng anh.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô thấy ḿnh nằm trên giường của nhà khác c̣n anh trai th́ không thấy đâu nữa.

Cô hốt hoảng chạy đi t́m anh, sau đó một người hàng xóm mà cô gọi là “thím” nói với cô rằng anh trai cô đi làm thuê rồi, từ nay về sau, cô sẽ sống cùng với gia đ́nh họ.

Mặc dù cô biết, chú thím là bạn thân thiết của bố mẹ ḿnh nhưng cảm giác bị anh trai bỏ rơi lúc này c̣n tuyệt vọng, đau đớn hơn khi bố mẹ rời đi.

Là anh trai đă bỏ rơi cô, cô đă bị anh trai bán lấy tiền, anh trai đă lừa cô để sống sung sướng hơn.

Sau khi biết anh trai cũng bỏ đi không về như bố mẹ, cô nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới, có nhiều sự thay đổi. Sự thích nghi nhanh chóng đó măi đến khi lớn lên, cô nhận ra rằng đó chính là một kiểu để quên đi đau thương.

Cô chủ động học làm việc nhà, tự giặt quần áo, cô biết đây không phải là nhà của ḿnh, họ không phải người thân của ḿnh nên cô dần dần không c̣n dựa dẫm vào ai nữa.

Kể từ khi anh trai bỏ đi, cô hoàn toàn mất đi quyền được nũng nịu, đ̣i được yêu chiều. Cô cũng có một người anh trai nữa, người đó hơn cô một tuổi, rất nghịch ngợm và đôi lúc c̣n bắt nạt cô.

Cũng may là bố mẹ nuôi rất thương cô, mỗi năm họ đều mua quần áo mới cho cô, có đồ ăn ngon cũng luôn để phần. T́nh cảm cô đối với bố mẹ nuôi, có yêu thương, nhưng sự cảm kích, ơn huệ lại là phần nhiều.

Năm cô 11 tuổi, lúc đó cô đang học lớp 4, một buổi tối nọ, cô đang giúp mẹ vá lại chiếc áo, bỗng mẹ nuôi nói:

“Mấy năm nay, con không nhớ Nam sao? Lúc đó, nó c̣n bé, sao có thể chăm lo cho con được?”

Cô im lặng không nói, đúng vậy, cô không nhớ anh trai, mới nghĩ đến cô đă thấy hận, v́ thế cô không muốn nghĩ. Cô nói với mẹ:

“Mẹ à, đừng nhắc đến anh con nữa”.

Mẹ nuôi thở dài, h́nh như trong ḷng vẫn c̣n điều ǵ đó muốn nói, nhưng cô đă đi về pḥng mất.

Chính xác, cô hận anh, cô không sợ khổ khi đi theo anh, không được đi học th́ có ǵ đáng sợ đâu, cô sẽ theo anh đi kiếm cơm vậy. Nhưng anh đă đập tan niềm tin cuối cùng của cô, đă làm mất đi chỗ dựa của người thân duy nhất, đó chính là sự hủy diệt triệt để, không để lại điều ǵ cả. V́ thế, cô không bao giờ tha thứ cho anh trai ḿnh.

Năm 16 tuổi, thành tích học tâp đứng đầu toàn trường giúp cô thi đỗ vào trường cấp ba, người anh lớn hơn cô một tuổi đang học lớp 11.

Một năm sau, khi người anh đó đang chuẩn bị tốt nghiệp cấp ba, bố nuôi nghỉ việc, ông thuê một cửa hàng nhỏ ở chợ để bán rau.

Tối hôm đó, đang ngồi học cô khát nước nên đi ra pḥng khách uống th́ t́nh cờ nghe được cuộc tṛ chuyện bên pḥng của bố mẹ. Anh trai nuôi nói với mẹ rằng:

“Mẹ, con không biết, dù thế nào đi nữa con cũng phải học Đại học”.

“Không được, cái Mai học tốt hơn con, nó có khả năng thi đỗ Đại học”.

Tiếng nói của bố nuôi nhỏ nhẹ nhưng rất quyết đoán.

“Lấy đâu ra tiền mà nuôi hai đứa ăn học cùng một lúc chứ?”

Mẹ nuôi nói. Nghe đến đó, cô vội quay về pḥng, cô không muốn nghe ǵ nữa. Lúc đó, cô quyết định để cho anh trai học Đại học, c̣n cô, học xong cấp ba, cô sẽ đi t́m việc. Bởi từ khi anh trai bỏ cô mà đi, bố mẹ nuôi đă cho cô quá nhiều, cô không muốn thêm gánh nặng cho họ nữa.

Đáng tiếc là anh trai nuôi của cô thi không đỗ và bố nuôi cô vẫn kiên quyết rằng cô phải vào Đại học. Cô vẫn kiên quyết:

“Con không thi đâu, con quyết định rồi!”.

Tranh luận hồi lâu không được, mẹ nuôi cô từ trong bếp nói vọng ra:

“Mai à, con bắt buộc phải thi vào Đại học. Con có biết không, anh trai con đă gửi đủ số tiền học phí cho con rồi nên con nhất định phải học Đại học, đừng phụ ḷng nó, nó không dễ dàng ǵ...”.

Cô lặng người. 11 năm+ đă qua, lần đầu tiên cô lại t́m về hồi ức của anh trai ḿnh.

Bố mẹ nuôi nói với cô:

“Năm đó, anh trai con biết một đứa trẻ 14 tuổi như nó không có khả năng để nuôi em gái nên nó mới quyết định ra ngoài đi làm kiếm cơm, c̣n gửi con lại cho bố mẹ.

Nó bán nhà và đưa hết số tiền đó cho bố mẹ bởi nó tin rằng bố mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con. Buổi sáng sớm hôm đó, trước khi rời đi, anh con ôm con đang ngủ say trong ḷng đưa cho mẹ bế, sau đó nh́n con và hứa rằng:

“Thím à, con nhất định sẽ về đón em con, mong thím chăm sóc tốt cho nó…”.

“Từ khi con bắt đầu lên lớp 4, mỗi tháng nó đều gửi tiền về cho mẹ, bố mẹ cũng tích góp lại cho nó. Là bố mẹ vô dụng, nhiều năm qua luôn để con phải chịu ấm ức...”

Bố mẹ nuôi nghẹn ḷng không nói nên lời, họ cầm lấy tay cô và khóc.

Vậy những năm qua anh ấy đi đâu, sống như thế nào?…Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, th́ ra anh trai chưa từng bỏ rơi cô, anh trai vẫn luôn yêu cô nhưng bằng cách mà mấy năm qua cô không thể lư giải được.

“Thế tại sao anh lại không về thăm ḿnh chứ, không phải anh đă hứa sẽ về thăm ḿnh rồi ư?...”.

Số tiền gửi từ Sài G̣n về, bên ngoài phong b́ không ghi địa chỉ cụ thể, cô hạ quyết tâm nhất định phải vào Sài G̣n t́m anh.

Một năm sau, cô thi đỗ và vào Sài G̣n học tập, cô vẫn không thôi nghĩ đến việc t́m anh trai, thế nhưng giữa đất Sài G̣n rộng lớn như thế, đi t́m một người quả như là ṃ kim đáy bể.

Tốt nghiệp xong, cô ở lại Sài G̣n và làm việc ở đó, nguyên nhân sâu kín cũng là để t́m anh trai luôn.

Vào lúc cô gần như tuyệt vọng, bỗng nhiên cô thấy một bức ảnh trên mạng:

“Trước một quầy báo nhỏ, có một chàng trai người gầy g̣ ốm yếu, bị mất một tay đang sửa xe đạp chỉ v́ cô em gái yêu thương…”

Khi nh́n thấy dáng người, bất giác có linh cảm như người thân ruột thịt, cô hoa mắt, người đó chẳng phải là anh Nam ḿnh sao? Đúng rồi, là anh ấy.

Cô xem tiếp:

“Năm 19 tuổi, người thanh niên làm việc ở một công trường xây dựng, trong lúc đang làm việc th́ do gặp sự cố về máy móc nên anh ta đă bị mất đi một cánh tay, từ đó anh lang thang phiêu bạt khắp nơi, làm đủ nghề để mưu sinh: nhặt phế thải, đi bán báo, phát tờ rơi,… Và 3 năm trước, anh ta mở một quầy báo nhỏ vừa bán báo vừa sửa xe đạp.

Động lực duy nhất để anh sống lạc quan như thế chính là cô em gái...”.

Khi cô xuất hiện trước quầy báo, anh trai cô đang bận rộn với công việc sửa xe đạp, mặc dù mất một tay nhưng động tác của anh vô cùng nhanh nhẹn và điêu luyện.

Cô nhẹ nhàng bước lại gần, nước mắt cô rơi xuống lă chă, trước mắt cô chính là người anh mà cô từng hận v́ đă bỏ rơi cô, chính là người yêu thương cô nhất, hy sinh tất cả để lo cho cô một cuộc sống đầy đủ.

“Cô gái, cô...”

Anh ngạc nhiên khi nh́n thấy Mai, cô khóc nức nở và ngồi xuống:

“Anh Nam, em Mai đây! Tại sao anh...”

Cô ôm chầm lấy anh, đă lâu lắm rồi cô không được ôm anh như vậy, cảm giác đó vẫn ấm áp như hồi bé, cảm giác được an toàn, được yêu chiều…

VietBF © sưu tầm

Bài cùng thể loại :


  • therealrtz
    R9 Tuyệt Đỉnh Tôn Sư
    Release: 09-16-2019
    Reputation: 26508


    Profile:
    Join Date: Nov 2014
    Posts: 41,351
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	37.jpg
Views:	0
Size:	200.8 KB
ID:	1454194  
    therealrtz_is_offline
    Thanks: 16
    Thanked 3,080 Times in 2,786 Posts
    Mentioned: 4 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 21 Post(s)
    Rep Power: 47 therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7
    therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7therealrtz Reputation Uy Tín Level 7
    The Following User Says Thank You to therealrtz For This Useful Post:
    luongsonbac13 (09-16-2019)
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Posting Rules
    You may not post new threads
    You may not post replies
    You may not post attachments
    You may not edit your posts

    BB code is On
    Smilies are On
    [IMG] code is On
    HTML code is On


     
    iPad Tablet Menu

    Announcement

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos


    Page generated in 0.20621 seconds with 13 queries