Cái tin chị chết v́ bị nhiễm HIV lan truyền nhanh đến chóng mặt, đâu đâu người ta cũng bàn tán xôn xao về danh tín những người đàn ông từng chung đụng với chị, án tử bổng treo lơ lửng trên đầu hàng chục con người.
Đó là câu chuyện xảy ra tại một vùng quê huyện Sơn Tịnh đă gần 1 năm về trước nhưng măi đến bây giờ vẫn chưa hề lắng xuống bởi hai trong số những người đàn ông từng gắn bó mặn nồng với chị đă lần lượt qua đời.
Vết trượt ngă của người đàn bà lương thiện
Những ngày này, chúng tôi t́m về làng quê vốn thanh b́nh, yên ả, đẹp lạ thường với những cánh đồng lúa chín vàng bát ngát ở một xă khu tây Sơn Tịnh. Ngôi nhà của chị B khá bề thế nhưng bừa bộn, cỏ mọc um tùm v́ đă lâu không có người ở. Đây cũng chính là nơi chị B đă sống những ngày tháng cuối đời trong sự xa lánh của bà con, hàng xóm láng giềng.
Theo những người dân nơi đây, chị B là nông dân hiền lành, lương thiện. Hai vợ chồng lấy nhau được mười lăm năm, tuy không khá giả nhưng vợ chồng chị hết mực thương yêu nhau. Họ sống bên nhau thật hạnh phúc êm đềm cho đến năm 2005, bi kịch đổ xuống đầu gia đ́nh chị.
Anh bổng dưng lao ḿnh xuống ḍng nước lũ, mất hút khi vớt chiếc ghe bị ch́m cho hàng xóm. 3 ngày sau người ta thấy xác anh trôi trên sông. Người ta nhắc nhiều về cái chết của anh bởi anh qua đời v́ làm việc nghĩa.
Người đàn ông trụ cột trong gia đ́nh chết đi, bao gánh nặng đè lên đôi vai gầy của chị v́ phải lo trả khoản nợ mà anh chị đă vay mượn làm nhà và nuôi 3 con ăn học. Mỗi buổi sáng, chị lặn lội thân c̣ vài chục cây số tít tận vùng biển mua cá, tôm ngược vùng núi bán.
Khó khăn, vất vả cùng những áp lực cơm áo gạo tiền, dù vậy sắc đẹp trời cho của người đàn bà ở độ tuổi tứ tuần vẫn rực rỡ. Nhưng đời có ai học được chữ ngờ khi chị chùn bước trước biến cố ấy. Với nhan sắc “vốn có” của ḿnh, chị chung đụng với nhiều đàn ông, từ làm nông, buôn bán đến công chức “ham của lạ” để có tiền tiêu xài và trả nợ.
Và điều ǵ đến sẽ đến. Cái giá mà người đàn bà lương thiện này phải trả là kết quả của bảng xét nghiệm dương tính với HIV khi chị nhập viện v́ bị sốt siêu vi. Những người đàn ông từng gắn bó mặn nồng với chị đă bỏ của chạy lấy người cùng nỗi hoang mang đến tột cùng.
Biết căn bệnh thế kỷ đang từng ngày ngấm ngầm cấu xé, bào ṃn sức lực của cơ thể, chị B tuyệt vọng và bế tắc vô cùng. Dẫu nhận được sự an ủi, động viên của người thân nhưng sự ghẻ lạnh, dè bỉu, xa lánh, những lời kỳ thị cay nghiệt của bà con, hàng xóm láng giềng là điều làm chị càng thêm đau đớn.
Sau một lần đến nhận thuốc tại Trung tâm Pḥng chống HIV/AIDS tỉnh, chị B đă nằm biệt ở nhà. Một năm sau, chị tạm biệt cơi đời trong đau đớn, lặng lẽ, để lại những tiết lộ về danh tính những người đàn ông ham của lạ cùng những lời đàm tiếu ầm ĩ của dư luận, có kẻ c̣n thêu dệt thêm đau khổ cho gia đ́nh vốn đă bất hạnh.
Hàng chục quư ông hồn xiêu phách lạc
Trong lúc những đứa con chị rơi vào cảnh túng quẫn, tủi nhục th́ ở các gia đ́nh của những đàn ông từng gắn bó mặn nồng, chung đụng với chị càng dậy sóng. Các bà vợ khóc lóc, hạch sách, gào thét vặn hỏi th́ các ông chồng găi đầu, găi tai, quanh co chối tội.
Ngày chị từ biệt cơi trần đến nay đă gần 1 năm nhưng dư luận chưa hề lắng xuống. Đỉnh điểm dư luận xung quanh câu chuyện này là khi hai người đàn ông từng "thề non hẹn biển" với chị B lần lượt qua đời chỉ sau cái chết của chị vài tháng.
Chưa có ǵ chứng minh hai người đàn ông này bị lây nhiễm HIV từ chị, chỉ biết rằng sau khi chị chết, họ rơi vào trầm cảm, hoảng hốt, sợ hăi, lo buồn, suy sụp tinh thần trông thấy rồi qua đời nhanh chóng.
Cái chết của hai người đàn ông này càng khiến dư luận không ngớt lời bàn tán, nhiều người c̣n đưa ra dự đoán những người đàn ông tiếp theo sẽ bị “án tử”.
Bác sỹ Lê Quang Quỳnh - Giám đốc Trung tâm Pḥng chống HIV/AIDS tỉnh kể với chúng tôi: Ngay sau khi ghi nhận trường hợp chị B bị nhiễm, chị đến Trung tâm nhận thuốc một lần rồi thôi. Với t́nh trạng bệnh của chị B lúc ấy, nếu điều trị đúng theo phát đồ, chị có thể kéo dài được sự sống rất lâu, nhưng có lẽ v́ sự suy sụp tinh thần, sự thờ ơ, ghẻ lạnh, búa ŕu của dự luận mà cái chết đă nhanh chóng đến với chị.
Liên quan đến bệnh t́nh của chị, đă có chục quư ông đến Trung tâm xét nghiệm và nhờ tư vấn trong t́nh trạng hoảng loạn và lo lắng, thừa nhận trót quan hệ với chị mà không sử dụng biện pháp an toàn. May mắn thay tất cả đều không rơi vào nanh vuốt của tử thần. Họ thở phào nhẹ nhơm. Có lẽ là bài học xương máu mà các quư ông sẽ chẳng bao giờ quên.
Chị B chết, không c̣n nơi nương tựa, những đứa con chị dọn về sống cùng ông bà nội cùng tổn thương v́ những lời cay nghiệt của miệng lưỡi thế gian hay tṛ đùa nghịch của chúng bạn vẫn râm ran đâu đó.
Mong rằng những con người vô tội ấy biết chấp nhận thực tại và đối đầu với tương lai đầy gian nan vất vả phía trước. Mong sao, mọi người hăy đồng cảm, chia sẻ để những con người ấy vơi đi nỗi đau, có đủ bản lĩnh vững vàng để vượt qua tất cả.
Cũng theo bác sĩ Quỳnh, có thể c̣n rất nhiều người đàn ông khác từng chung đụng với chị B nghi ḿnh nhiễm, nhưng v́ sợ tai tiếng, sự kỳ thị, phân biệt đối xử của cộng đồng nên không dám đi xét nghiệm để được điều trị kịp thời nếu có và rất có thể trở thành nguồn lây nhiễm.
Nếu như HIV là án tử th́ kỳ thị là bản án chung thân, đẩy người ta vào ngơ cụt. Muốn giảm kỳ thị, trước hết bản thân người bệnh phải thoát khỏi sự mặc cảm để tích cực tham gia vào các hoạt động xă hội và pḥng chống HIV/AIDS.
HIV không dễ bị lây nhiễm như nhiều người vẫn nghĩ. HIV không lây qua các tiếp xúc thông thường giữa người và người. Chúng ta nên đồng cảm và sẻ chia với những con người không may bị nhiễm. Thật ra cuộc sống không ai hoàn hảo cả, ai cũng từng mắc sai lầm. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn c̣n có thể!
Theo Ái Kiều (Báo Quảng Ngăi)